Sở Trình cố sức giữ chặt cánh tay của tên cầm đầu, tuy là lần đầu đánh nhau, nhưng nhờ có khả năng đọc suy nghĩ nên chẳng hề rối loạn, gương mặt bình tĩnh, ra đòn chuẩn xác, chỉ dùng một tay cũng có thể chặn được những cú tấn công liên tiếp.
Mấy tên du côn liếc mắt nhìn nhau, đều thấy sự kinh ngạc trong mắt đối phương.
"Thằng nhóc này lợi hại vậy sao?"
Nhưng chẳng mấy chốc, tên cầm đầu phát hiện ra Sở Trình chỉ phòng thủ, phản đòn thì yếu xìu như gà tập võ.
Không hiểu vì sao, nhưng nhìn cảnh bao nhiêu người mà chẳng hạ nổi một thằng nhóc gầy gò, gã tức điên, liếc mắt ra hiệu cho đàn em, ra tay ngày càng ác hơn.
Thật ra Sở Trình chỉ nhờ đoán được chiêu thức quen tay của đám đàn em để cầm cự, nên ngay lập tức rơi vào thế yếu.
Không biết ai vứt mấy cây gậy gỗ trong hẻm, tên cầm đầu vùng vẫy thoát khỏi tay Sở Trình, tiện tay chụp lấy một cây rồi vung mạnh xuống người cậu!
Đám đàn em cũng cùng lúc xông lên.
Tuy đọc được suy nghĩ của đối phương, nhưng bản thân Sở Trình chưa từng đánh nhau, lại còn phải giữ chặt tên cầm đầu bằng một tay, chỉ còn một tay để chống đỡ, hoàn toàn không đủ sức.
Cả người căng cứng, Sở Trình cắn răng chuẩn bị chịu một đòn nặng.
Thế nhưng chờ mãi vẫn chẳng thấy đau, chỉ nghe phía sau vang lên một tiếng “bụp” trầm nặng, rồi giọng quát pha lẫn kinh ngạc của tên cầm đầu:
"Mày là thằng chó nào?!"
Cả đám đàn em lập tức ngừng tay, ngơ ngác nhìn về phía sau lưng Sở Trình.
Cậu vội quay lại.
Nhìn kỹ một hồi, Sở Trình mới nhớ ra chính là người tốt bụng cậu từng gặp buổi sáng nay.
Tưởng Dật vẫn giữ vẻ mặt khó chịu, trông như loại không dễ chọc.
Thân hình hắn cao lớn hơn hẳn người thường, đứng trước mặt đám du côn tạo ra áp lực mạnh mẽ.
Hắn cúi mắt nhìn đám lưu manh, khinh khỉnh “xì” một tiếng:
"Tao đi đâu cũng không đổi tên, ngồi đâu cũng không đổi họ, Tưởng Dật! Nghe qua chưa?"
Tên cầm đầu ngớ người, chưa từng nghe cái tên này.
Tưởng Dật lại cười:
"Chưa nghe thì càng hay."
Dứt lời, “rầm” một cú đấm thẳng vào mũi gã.
Thế là hai bên lao vào đánh nhau.
Sức Tưởng Dật quá mạnh, Sở Trình lỡ buông tay, không còn nghe được suy nghĩ của tên cầm đầu nên mất luôn lợi thế.
Nhưng cũng may Tưởng Dật đánh rất cừ, một mình đấu ba tên mà không hề lép vế, để lại cho Sở Trình chỉ cần đối phó với một tên.
Sở Trình lại dùng chiêu cũ, nắm tay kẻ đối diện, hai người chỉ còn một tay tự do mà đánh, thế mà cũng ầm ĩ náo loạn.
Thậm chí cậu còn rảnh để liếc sang quan sát Tưởng Dật, phát hiện hắn ra đòn gọn gàng dứt khoát, nhanh, chuẩn, hiểm, rõ ràng bài bản hơn đám lưu manh này nhiều.
Tưởng Dật đánh một lúc ba tên, hơi có chút gắng sức, trong lòng còn thầm kêu mình đánh lâu vậy rồi, sao cái tên kia vẫn chưa ra giúp?
Ngoảnh đầu lại nhìn, liền thấy Sở Trình đang vừa đánh vừa... khách khí nắm tay một tên nhỏ gầy, giống như hai người đang chơi trò kéo co, thậm chí còn rảnh để ngó sang xem hắn biểu diễn.
Tưởng Dật:
“???”
Khoan đã, lúc nãy cậu ta không phải đánh hay lắm sao?
Hay bọn họ cùng một phe?
Còn đang nghi ngờ thì Sở Trình bỗng căng mặt kêu:
"Cẩn thận!"
Cùng lúc, Tưởng Dật cảm nhận luồng gió đánh úp sau đầu, lập tức xoay người, đưa tay đỡ đúng cú vung gậy lén của tên cầm đầu.
Hắn chộp lấy cây gậy, kéo mạnh về phía mình, đồng thời nhấc gối thúc thẳng vào bụng tên đó.
Rồi thả gậy, nắm lấy cánh tay hắn, khớp xương “rắc” một tiếng, xoay người quật ngã bay ra ngoài.
Động tác liền mạch, gọn gàng, cộng thêm thân hình cao lớn, trông chẳng khác nào một lính đặc chủng thực thụ.
Đám du côn chưa từng gặp kiểu đối thủ như vậy, mặt mũi tái mét, run rẩy đỡ tên cầm đầu dậy.
Nhưng vừa nghe hắn quát bảo xông lên, chúng đã sợ đến mức muốn bỏ chạy.
Một tên run run:
"Báo ca, hay là... hay là mình rút đi?"
Chưa kịp để gã trả lời, Tưởng Dật siết nắm tay “rắc rắc” như pháo nổ, cười lạnh:
"Đừng vội, tôi còn chưa khởi động xong."
Nói rồi xông lên, hạ thêm hai tên như chém rau.
Hai tên còn lại sợ muốn khóc, nhưng vẫn nghĩa khí dìu tên cầm đầu bỏ chạy.
Khổ nỗi, đây lại là hẻm cụt.