Cậu nhớ anh môi giới có cái điện thoại giá tới ba bốn ngàn, cậu nào mua nổi.
Chỉ có thể lắc đầu:
"Tôi không có điện thoại. Cô muốn xem mệnh không? Tôi thấy ấn đường cô tối sầm, e rằng sắp gặp tai ương đổ máu."
“...”
Các cô chẳng hứng thú với chuyện bói toán của cậu, nghe xong chỉ nghi ngờ hỏi lại vài lần, rồi bỏ đi không thèm nể nang.
Còn cô gái bị nói sẽ gặp tai ương thì trừng mắt nhìn cậu, kéo bạn đi xa, lẩm bẩm đầy chán ghét:
"Nói bậy bạ gì thế không biết. Mấy ngày tới chẳng qua là đến kỳ thôi, cũng gọi là tai ương máu me..."
Sở Trình vội muốn giải thích:
"Không phải, ý tôi là tai ương thật, không phải kỳ..."
Chưa kịp nói xong, thấy cậu hơi nhích lại, mấy cô sợ hãi bỏ chạy thẳng.
Sở Trình:
“...”
Đứng thêm nửa tiếng, thấy người vây xem mỗi lúc một đông, kẻ chỉ trỏ, người chụp ảnh, mà chẳng ai chịu xem bói.
Biết hôm nay không làm ăn được, cậu đành thu dọn quán, rời khỏi chợ.
Theo trí nhớ, cậu từ từ đi về chỗ ở của anh môi giới, nghĩ xem lát nữa phải giải thích thế nào.
Đi ngang qua một quảng trường, ánh mắt vô tình liếc qua liền thấy gương mặt quen thuộc.
Chính là cô gái vừa rồi khinh thường mình, cùng bạn đi chung.
Mấy gã thanh niên lưu manh đang vây quanh hai cô, nói năng gì đó.
Dù đứng xa, Sở Trình cũng thấy mặt cô gái phủ đầy hắc khí, như sắp gặp chuyện chẳng lành.
Ngay sau đó, hắn thấy bọn chúng thô bạo đẩy kéo, muốn lôi hai cô vào ngõ nhỏ, vẻ mặt đầy dữ tợn.
Dù ngây ngô thế nào, Sở Trình cũng biết mấy người này chẳng có ý tốt.
Cậu vội hét lớn:
"Đứng lại!"
Bọn chúng ngoảnh lại, nhìn thấy dáng người gầy yếu của Sở Trình liền thả lỏng cảnh giác.
Hai cô gái thấy là cậu, ánh mắt thoáng sáng lên nhưng rồi lại dần lo lắng.
Đẹp trai thì đẹp, nhưng so với mấy gã lực lưỡng kia, cậu chắc chắn không địch nổi.
Tên cầm đầu liếc Sở Trình một lượt, khinh bỉ nói:
"Chuyện này không liên quan đến mày, muốn sống thì cút đi!"
Để thị uy, gã còn bảo đàn em giật lấy cây gậy trong tay Sở Trình.
Hai cánh tay lực lưỡng khẽ bẻ, cây gậy lập tức gãy làm đôi.
Sở Trình:
“...”
Trong lòng chợt lạnh, mắt sáng quắc nhìn thẳng tên cầm đầu.
Đó là đạo cụ cậu tốn số tiền cuối cùng mới dựng được, thế mà bị phá hỏng!
Quá đáng thật!
Theo phản xạ, cậu định niệm quyết pháp, nhưng nhìn hai cô gái đang bị vây chặt phía sau, cuối cùng vẫn buông tay.
Biết đâu họ sẽ trở thành khách hàng của mình thì sao.
Hơn nữa, từ lúc cậu xuất hiện, hắc khí trên trán cô gái kia đã tan bớt.
Rõ ràng tai ương của cô bắt nguồn từ đám người này.
Ý thức được điều đó, Sở Trình nghiêm mặt.
Đám lưu manh lại cho rằng cậu dám khıêυ khí©h, tên cầm đầu hừ lạnh:
"Muốn chết à? Hôm nay ông mày sẽ cho mày biết tay!"
Nói xong gã kéo Sở Trình lôi vào ngõ tối, mấy tên đàn em cũng xông theo.