Chương 14: Làm ăn lừa đảo (2)

Sở Trình nhìn anh ta một cái thật sâu.

Anh tưởng cậu thấy mình thảm nên muốn an ủi, vội cười lạc quan:

"Nhưng thành phố lớn thì cơ hội cũng nhiều. Giờ tôi đi làm cùng ba tôi, hai cha con tiết kiệm cũng khá nhanh. Chỉ là không biết bao giờ mới đủ tiền cưới vợ..."

Sở Trình lại không có ý nói chuyện đó.

Cậu ngắm kỹ gương mặt anh ta, thấy cung phu thê sáng đỏ, cung tài lộc cũng hiện lên khí sắc vui mừng, rõ ràng là sắp có hỷ sự, bèn nói:

"Anh sắp phát tài, sẽ có một cô gái giàu có thích anh."

"Ý cậu là... có bà chủ nào để mắt đến tôi?"

Anh môi giới chỉ nghĩ cậu đùa, không ngờ thằng nhóc thật thà này cũng biết nói chơi, cười hề hề:

"Vậy thì mong cậu nói đúng. Lúc đó anh đây có tiền sẽ không quên cậu đâu."

Sở Trình thấy anh không tin, cũng không giải thích thêm, chỉ hỏi:

"Anh có nghe qua trường Trung học Quốc tế Khoa Lạp chưa?"

"Trường quý tộc nổi tiếng nhất nước, ai mà chẳng biết?"

Anh môi giới ngạc nhiên:

"Nhưng cậu hỏi để làm gì?"

Sở Trình chớp mắt:

"Sư phụ tôi bảo tôi tới đó học."

"Cái gì...?"

Anh môi giới khó tin, nhìn cậu từ đầu tới chân.

"Cậu chắc sư phụ không phải kêu cậu tới đó làm lao công?"

Sở Trình cúi đầu nhìn bộ đạo bào rách nát trên người.

“...”

Nghe lời chỉ dẫn của anh môi giới, Sở Trình ra chợ đêm mua hai bộ quần áo.

Mặc vào rồi, ánh mắt kỳ lạ của người ta giảm hẳn, nhưng tiền thì tiêu sạch, ngay cả phí nghỉ tối mai cũng không đủ.

Sắc mặt Sở Trình sa sầm, nghĩ chẳng lẽ mai phải ra đường ngủ?

Đang định quay về thương lượng với anh môi giới cho khất mấy ngày, thì tình cờ thấy trong chợ đêm có người bày quán xem bói.

Mắt cậu sáng lên.

Dùng số tiền ít ỏi còn lại mua một tấm vải, mượn bút lông viết mấy chữ, lại nhặt cây gậy làm giá dựng lên.

Chẳng bao lâu, cậu đã treo tấm biển to:

Đoán chữ xem mệnh, không lừa già dối trẻ.

Người đi chợ đêm thấy một chàng trai đẹp thế này bày quán, còn tưởng có tài nghệ gì, nhưng nhìn dòng chữ kia thì chỉ lắc đầu, vừa ngạc nhiên vừa thất vọng.

"Tuổi trẻ không lo làm ăn, lại học trò lừa đảo..."

"Tiếc thật, bộ dạng như tiên đồng mà lại đi đoán mệnh."

Sở Trình nghe thấy, sắc mặt vẫn bình thản, cứ đứng đó chờ khách.

Nhưng rõ ràng cậu đã xem nhẹ việc người thời nay được giáo dục chống lừa đảo kỹ lưỡng, chẳng ai chịu tới.

Nửa giờ trôi qua, người dừng lại xem thì nhiều, nhưng chẳng ai nhờ đoán mệnh.

Chỉ có vài cô gái trẻ hứng thú hỏi xin số điện thoại.

Điện thoại?

Nét mặt Sở Trình cứng lại.