“Xin chào, cho hỏi quanh đây có nhà nào họ Sở không?”
Một thanh niên mặc đạo bào cũ rách đi tới quán ăn vặt ven đường, vừa mở miệng đã hỏi.
“Không biết, không biết đâu!”
Bà chủ quán vốn hơi khó chịu, nhưng vừa thấy gương mặt trẻ tuổi, tuấn tú lại còn non nớt, giọng nói liền dịu hẳn đi:
“Tôi chỉ bán quán thôi, không rành ở đây. Cậu muốn tìm người thì ra cổng khu, hỏi bảo vệ xem.”
Người thanh niên có vẻ hơi thất vọng, đôi mày thanh tú nhíu lại, nhưng vẫn lễ phép gật đầu:
“Cảm ơn dì.”
Mùi thơm đồ ăn từ quán bay ra, ánh mắt cậu lướt qua những nguyên liệu nấu ăn đầy màu sắc, bụng không nhịn được mà kêu “rột rột” mấy tiếng, gương mặt lập tức đỏ lên.
Bà chủ bật cười, không còn đề phòng nữa, gọi với theo:
“Đói bụng rồi hả, ăn hoành thánh không?”
Quả thật là cậu đói lả, nhưng sờ vào chiếc túi rách không còn một xu dính túi, cuối cùng đành ỉu xìu lắc đầu:
“Không được, cháu không có tiền."
Bà chủ nhìn qua bộ đạo bào cũ rách, cũng hiểu ra tình cảnh.
Thời nay ít có người trẻ nào không mang tiền ra ngoài, chắc là bị lừa sạch mất rồi.
Thấy đôi mắt cậu sáng rực nhìn đồ ăn mà cố nhịn, gương mặt vừa tuấn tú vừa khổ sở, bà chủ bất giác nhớ tới cậu con trai ở nhà chuyên làm mình lo lắng, thở dài xua tay:
“Thôi khỏi, ngồi xuống ăn đi, không lấy tiền đâu.”
Đây là lần đầu tiên từ lúc xuống núi, có người cho mình đồ ăn miễn phí, cậu thoáng ngạc nhiên.
Ban đầu còn định từ chối, nhưng bụng đói cồn cào chịu không nổi, đành mím môi khẽ nói:
“Cảm ơn dì.”
Cậu rất lễ phép.
Bà chủ cười, ra hiệu không cần khách sáo, cứ ngồi vào ăn đi, rồi lại bận rộn lo việc bán hàng.
Thế nhưng cậu vẫn đứng đó, ngước mắt nhìn kỹ bà chủ.
Đó là một phụ nữ gương mặt phúc hậu, đường nét dịu dàng, tuy vất vả mưu sinh nên lộ ra chút tính toán của người buôn bán nhỏ, nhưng nhìn chung lại rộng rãi hiền lành, có tướng hay giúp người khác.
Chỉ là, ngay giữa ấn đường của bà mơ hồ có luồng khí đen chậm rãi dâng lên, sắp bò thẳng lên giữa trán.
Cậu cúi đầu nhìn chén hoành thánh nóng hổi trong tay, bỗng nhiên mở miệng:
“Dì sắp gặp xui đó, mau đóng quán về nhà đi.”
“Cái cậu nhóc này nói gì kỳ thế?”
Bà chủ lập tức bực mình, lòng tốt cho ăn mà còn bị nói xui.
Nhưng thấy vẻ mặt cậu nghiêm túc, tuấn tú, bà ta cũng không nỡ giành lại bát hoành thánh nữa, chỉ xua tay:
“Đi đi đi! Đừng quấy rầy tôi buôn bán.”
Cậu không nói gì thêm, chỉ nhìn bà chăm chú một lúc, thấy bà thật sự không định dẹp quán, liền lặng lẽ lấy từ đâu ra một lá bùa đặt lên sạp, rồi quay người bỏ đi.
Bà chủ cứ tưởng đó là tiền, không để tâm.
Đến khi bận xong mới ngẩng đầu nhìn, mới phát hiện đó là một tấm bùa màu xám.