Cánh tay bị Phương Mẫn kéo một cái, rồi bị cô ấy ấn xuống, Giải Nhung bị ấn xuống một chiếc ghế trống, khi cậu muốn đứng dậy rời đi, Thẩm Đình Sơn bên phải cậu đã nhìn thẳng vào mắt cậu.
Giải Nhung bị đôi mắt sâu thẳm u ám kia nhìn chằm chằm, tim cũng run lên, lập tức lại nhớ đến đêm đó người này nắm tay cậu, gần như không thay đổi tư thế mà chiếm lấy cậu, xuyên qua cậu, nỗi sợ hãi dường như lại lan tỏa, sắc mặt Giải Nhung hơi thay đổi.
Phương Mẫn không hề nhận ra, một tay ôm anh trai Thẩm Đình Sơn, một tay ôm Giải Nhung, trong mắt người khác, quả thực là cô ấy đang trái ôm phải ấp.
"Cô Phương, cô như vậy cũng quá chói mắt rồi."
Một người chơi bài lên tiếng, ánh mắt anh ta phần lớn đặt trên người Giải Nhung, dù là đồ chơi mà Phương Mẫn đã dùng rồi nhưng anh ta cũng không ngại nhận về tay mình.
"Giải Nhung?"
"Sao nghe tên này quen quen."
"Giải Nhung..."
Người kia nghiêm túc suy nghĩ, đột nhiên mắt anh ta sáng lên: "Tôi nhớ ra rồi, cậu là thiếu gia thật..."
Lời này vừa ra, ba người chơi bài cùng bàn đều nhìn về phía Giải Nhung. Trước đây Giải Nhung ghét nhất người ngoài gọi cậu là thiếu gia thật, chẳng khác nào mỉa mai, nhưng bây gi so với bị gọi là thiếu gia thật thì sự tồn tại của Thẩm Đình Sơn bên cạnh còn mạnh mẽ hơn nhiều.
Cổ tay áo sơ mi của người đàn ông xắn lên một chút, lộ ra một chút cơ bắp ở cổ tay, lớp cơ mỏng bao phủ nhưng cũng thể hiện rõ sức mạnh của người này, gân xanh và mạch máu trên mu bàn tay cũng lộ rõ quá mức.
Giải Nhung rũ mắt, trong ký ức, bàn tay kia bóp chặt eo cậu không hề buông lỏng, sau đó khi cậu trở về, vết véo mãi mấy ngày sau mới tan hết.
Lúc đó rốt cuộc cậu đã nghĩ gì, sao lại chạy đi quyến rũ Thẩm Đình Sơn?
Nếu như không làm những chuyện tồi tệ đó thì tốt rồi.
Giải Nhung vừa nghĩ như vậy khóe miệng liền cong lên cười, chuyện này cậu không hối hận, bởi vì nếu không có Thẩm Đình Sơn thì cậu sẽ không có con.
Thật sự nếu trọng sinh về thời điểm trước khi ngủ với Thẩm Đình Sơn thì cậu sẽ không thể mang thai, cậu cũng không làm được chuyện đi quyến rũ người khác hoặc tìm người khác ngủ một đêm.
Cũng may mắn là thời gian trọng sinh là bây giờ chứ không phải trước kia, cũng không phải sau này.
Sau này cậu hút thuốc uống rượu còn thức khuya, thân thể cũng tàn tạ gần hết, đứa bé trong bụng cậu dù còn sống thì cũng đã sớm có thể chết non.