Chương 28

"Cô Phương đến rồi, hoan nghênh hoan nghênh."

"Vị này là bạn cô sao?"

"Mời hai vị vào trong, đã chuẩn bị sẵn chỗ cho hai vị rồi."

Người nói chuyện là một người từng trải, mặc bộ vest thẳng thớm, lập tức nhiệt tình nghênh đón Phương Mẫn đi vào trong.

Căn phòng tuy nhìn có vẻ rộng mở nhưng bên trong vẫn có phòng riêng. Đi đến một trong những phòng riêng, cửa vừa đẩy ra, người quản lý đã nghiêng người đứng sang một bên, mỉm cười ra hiệu cho Phương Mẫn và Giải Nhung đi vào.

Sau khi chạm mắt với Giải Nhung, người quản lý hơi ngạc nhiên một chút, rõ ràng đây là lần đầu tiên thấy Phương Mẫn dẫn một chàng trai đẹp trai như vậy đến, chẳng khác gì ngôi sao điện ảnh, đi đến đâu cũng toát ra khí chất ngời ngời.

Phương Mẫn vào phòng, vừa vào, cô ấy lập tức kêu lên một tiếng kinh ngạc.

"Anh!"

"Sao anh lại ở đây?"

"Không phải chứ, em chỉ chơi bời chút thôi, anh cũng phải đến bắt em sao?"

Vẻ mặt vừa nãy còn hớn hở của Phương Mẫn lập tức kéo dài ra, mang theo một chút không vui.

Nhưng lời cô ấy nói thì thất vọng còn hành động lại ngược lại, nhanh chân đi đến trước mặt Thẩm Đình Sơn, còn đưa hai tay ra sau ôm lấy cổ Thẩm Đình Sơn.

Mấy người khác bên bàn bài thấy Phương Mẫn nũng nịu như vậy, dù có người không quen biết nhưng cũng lập tức đoán ra thân phận của Phương Mẫn, họ đều biết Thẩm Đình Sơn có một cô em họ rất được cưng chiều, xem ra chính là cô gái này rồi.

Chỉ là cô em họ còn dẫn theo một thanh niên đẹp trai đến, cao ráo chân dài, da dẻ lại trắng nõn nà, đi trong phòng, làn da trong suốt như có thể phản quang vậy.

Thế là có người chơi bài nhanh chóng liếc nhìn Giải Nhung từ trên xuống dưới trái phải, vẫn chưa biết đây là thiếu gia thật của gia đình giàu có.

"Giải Nhung, qua đây ngồi."

Phương Mẫn không khách khí chút nào, coi như nhà mình, kéo một chiếc ghế bên trái Thẩm Đình Sơn, ra hiệu cho Giải Nhung ngồi xuống.

Bên bàn bài vẫn còn chỗ trống, Giải Nhung bước tới, muốn ngồi chỗ khác.

Tính theo thời gian hiện tại, trước đó không lâu, khi cậu vừa ngủ với Thẩm Đình Sơn còn coi như là xoay người kia như chong chóng, lại thêm vừa nãy Phương Mẫn nói vài điều về Thẩm Đình Sơn, lúc này người Giải Nhung không muốn gặp nhất chính là Thẩm Đình Sơn, ngồi bên cạnh anh càng không thể nào.

Giải Nhung bước sang bên cạnh, một đôi mắt lạnh lẽo ngưng trọng nhìn chằm chằm vào cậu, Giải Nhung cảm thấy cả người cứng đờ.