Chương 26

Cô ấy cũng không có hứng thú đi tùy tiện bắt nạt người khác, trả thù người khác, đàn áp người xấu thì được.

Phương Mẫn chớp mắt, đáy mắt đầy vẻ tinh nghịch trêu chọc.

Giải Nhung khoanh tay trước ngực: "Còn lo cô bị người ta lừa, xem ra tôi lo lắng nhiều rồi."

"Ê ê, em thật sự từng bị người ta lừa rồi đấy, mấy chục triệu tệ."

"Sau đó thì sao?" Ai dám lừa tiền của Phương Mẫn, chắc là chán sống rồi.

"Không có sau đó."

"Thật sao?" Giải Nhung không tin.

"Được rồi, em thì không động tay, mấy chục triệu chỉ là chuyện vẫy tay, nhưng anh trai em thì không thể chứa một hạt bụi trong mắt, anh ấy tìm người xử lý đối phương rồi, dù sao thì cũng mất nửa cái mạng."

Phương Mẫn nói tùy ý, Giải Nhung nghe mà tim đập thình thịch.

Tính cách của Thẩm Đình Sơn trắng đen rõ ràng, nói một là một, vậy mà lúc trước cậu lại dám đi dụ dỗ anh, lừa gạt anh, thậm chí còn từng cười nhạo anh, Thẩm Đình Sơn lại không động tay với cậu, Giải Nhung chỉ có thể thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Sau này cậu dùng ảnh khoả thân để uy hϊếp, lúc này mới khiến Thẩm Đình Sơn quyết định đối phó cậu, đương nhiên sau đó là Giải Nhung tự bỏ cuộc, không những không thành công phá hoại tiệc đính hôn của Thẩm Đình Sơn và Dương Kỳ, mà ngược lại chính Giải Nhung trở thành chó nhà có tang ai ai cũng muốn đánh.

Giải Nhung quay đầu, nhìn vào vách thang máy trắng bạc, Thẩm Đình Sơn đối với cậu cũng coi như đã nương tay rồi, nếu thật sự theo lời Phương Mẫn nói thì trước khi cậu nằm lên bàn mổ, có lẽ đã phải sống dở chết dở rồi, kết quả là sau đó cậu còn làm không ít chuyện.

Thang máy "ting" một tiếng mở ra, Giải Nhung đi sau Phương Mẫn, theo Phương Mẫn đi vào hành lang dài, cụ thể làm gì cậu không hỏi. Hôm nay là nhận tiền đến đi cùng Phương Mẫn, đi trên tấm thảm trải hoa lệ gần như không có tiếng động, Giải Nhung chợt nghĩ đến một chuyện khác.

Đó là chuyện sau khi cậu chết ở kiếp trước.

Cậu là đàn ông nhưng lại mang thai, còn chết cùng con.

Bệnh viện nhất định sẽ thông báo cho ba mẹ giàu có của cậu, ba mẹ đến bệnh viện rồi sẽ nhìn cậu như thế nào?

Họ không biết cậu mang thai, nhìn thấy hai cái xác, ba mẹ chắc chắn sẽ nghĩ cậu là quái vật.

Nhưng dù sao cậu cũng chết rồi, dù có làm việc ác thì cũng nên có người đến thu dọn xác cho cậu.

Giải Nhung nghĩ đến vẻ mặt của ba mẹ khi nhìn thấy xác cậu, nụ cười trong đáy mắt đã nhạt đi rất nhiều.