Chương 25

Phương Mẫn nhớ lần đầu tiên gặp Giải Nhung, cô ấy cảm thấy cậu rất đẹp trai, người rất xinh đẹp, nhưng ánh mắt của Giải Nhung lại rất tệ, là kiểu cực kỳ u ám và cố chấp, cứ như trên thế giới này không có chuyện gì có thể khiến cậu vui vẻ.

Nhưng bây giờ thì khác, dường như mọi chuyện đều là chuyện tốt, đều đáng mừng.

Có phải vì năm trăm nghìn tệ cô ấy đưa không?

Nhưng nhà Giải Nhung cũng là giàu có, tùy tiện cũng có thể lấy ra mấy triệu tệ, năm trăm nghìn tệ, không đến nỗi khiến cậu vui vẻ đến vậy.

Phương Mẫn đứng trong thang máy, cô là người không thích giấu giếm chuyện gì trong lòng, dứt khoát hỏi thẳng: "Hình như anh rất vui, có thể nói cho em biết tại sao không?"

Giải Nhung quay mắt sang, vẻ dịu dàng trong đáy mắt cậu như nước chảy chầm chậm, Phương Mẫn kinh ngạc đến mức hơi mở to mắt, cô ấy cầm điện thoại di động hướng về phía mặt Giải Nhung, chụp một tấm ảnh cận cảnh.

Giải Nhung lần nữa cong môi cười khẽ.

"Cũng không có gì, chỉ là nghĩ đến sau này sẽ có một đứa bé đáng yêu nên có chút không kìm được mong đợi và vui vẻ."

"Người có con đều như vậy sao?"

"Nhưng cũng không đúng, thường thì là phụ nữ sau khi làm mẹ mở miệng ngậm miệng đều là con mình, hình như đàn ông không nên như vậy đâu nhỉ?"

Phương Mẫn nhìn trái nhìn phải, nhìn thế nào cũng không ra, Giải Nhung trước mắt có vẻ ngoài xinh đẹp, có liên quan gì đến chữ "mẹ" chứ?

"Vậy cô cứ coi tôi là phụ nữ cũng được."

"Ha ha, đây là kiểu đùa mới nào vậy, nếu anh thật là phụ nữ, em nhất định phải bảo anh sinh cho em một đứa con."

"Cho cô?"

"Cho em, em không sinh con đâu, đau lắm, em sợ đau, vẫn là xem người khác sinh tốt hơn."

"Vậy cô nghĩ sao tôi sẽ sinh cho cô?"

Bởi vì đã là bạn bè nên có thể nói đùa, Giải Nhung biết Phương Mẫn là một người suy nghĩ đơn giản thuần khiết, dù gia thế cô ấy mạnh mẽ nhưng chính vì vậy nên cô ấy mới được nuôi dưỡng như một như cô công chúa nhỏ, ngây thơ và lãng mạn.

“Anh không sinh thì em có thể ép anh mà, anh đừng tưởng em ngay cả chút thủ đoạn này cũng không có nhé?"

Nếu thật sự thích và muốn, Phương Mẫn hoàn toàn không ngại làm người xấu theo nghĩa thông thường.

Hơn nữa, dùng quyền thế để chèn ép người khác là chuyện rất thường thấy trong giới của họ.

Tính cách cô ấy dù đơn thuần nhưng không có nghĩa là cô ấy không biết, thậm chí cô ấy còn từng làm những chuyện tương tự, chỉ là không phải chèn ép người tốt thôi.