Giải Nhung ngồi vào chỗ, cậu không đói lắm, thế là phần lớn thời gian đều nhìn Phương Mẫn ăn. Trong nhà hàng phát bản nhạc piano du dương, Giải Nhung nghe tiếng đàn êm dịu, ở nơi Phương Mẫn không nhìn thấy, cậu đặt tay lên bụng, bụng cậu phẳng lì, bây giờ thai nhi mới hơn hai tháng, vẫn chỉ là một phôi thai nhỏ xíu, chưa mọc ra tay chân nhỏ.
Nhưng Giải Nhung đã rất chắc chắn, con của cậu đang ở trong bụng cậu.
Nghĩ đến sau này con sẽ chào đời, sẽ ở bên cạnh cậu, dùng giọng nói mềm mại non nớt gọi cậu là ba, Giải Nhung không tự chủ được mà thả lỏng đôi lông mày.
Biểu cảm của cậu lúc đó dịu dàng lạ thường, vừa hay Phương Mẫn ngẩng đầu nhìn cậu, nhìn thấy cảnh này, Phương Mẫn căn bản không nhịn được, cầm điện thoại di động bên cạnh lên chụp một tấm, tuy là im lặng nhưng Giải Nhung vẫn thấy.
Thế là Giải Nhung khẽ cười với Phương Mẫn.
"Ngon lắm sao?"
"Ừm, rất ngon, anh cũng ăn chút đi."
Trong lúc nói chuyện, Phương Mẫn gắp một con tôm đã bóc vỏ bỏ vào bát Giải Nhung, Giải Nhung nhìn con tôm hồng hào, cầm đũa gắp lên vừa định đưa vào miệng, chợt sực tỉnh, bây giờ cậu đang mang thai, là một người mang thai hình như những đồ ăn sống lạnh này, đặc biệt là hải sản, tốt nhất là cậu không nên ăn.
Hải sản là đồ tanh, không tốt cho sức khỏe của em bé.
Cậu vậy mà suýt chút nữa đã quên mất chuyện này.
"Tôi mới nhớ ra, tôi bị dị ứng hải sản."
"Xin lỗi."
"Dị ứng à? Bình thường thôi, em cũng bị dị ứng một số thứ, ví dụ như sữa và đồ bột mì, khiến mỗi lần em muốn ăn bánh ngọt ngon đều phải uống thuốc dị ứng trước, nếu không căn bản không dám ăn."
"Thích đến vậy sao?"
Vì một miếng ngon, thà đi uống thuốc dị ứng.
"Ôi, em chỉ có cái sở thích ăn uống này thôi mà, nếu không thì anh hôn em một cái đi, vậy thì em có thể không ăn đồ ngọt nữa."
Phương Mẫn là một người rất biết tìm lợi cho mình, kiếp trước Giải Nhung tiếp xúc với Phương Mẫn, nói thân mật thì hoàn toàn không tính, thậm chí còn không phải bạn bè.
Không giống như bây giờ, họ ngồi cùng nhau ăn cơm, còn có thể trò chuyện những đề tài như bạn bè.
Bạn bè?
Giải Nhung từng không có bạn bè, cậu bị du͙© vọиɠ che mờ mắt, dù bên cạnh có những người bạn không tệ nhưng đều bị cậu đẩy ra xa. Mà đến sau này, cậu làm hết chuyện sai trái này đến chuyện sai trái khác, sau khi tính toán chi li, lại chẳng nhận được gì. Ngược lại trở thành kẻ hèn hạ trong mắt mọi người, lúc đó càng không có ai chủ động đến gần cậu nữa.