Chương 20

Bạn bè bên cạnh có lẽ còn đỡ, thỉnh thoảng tuy mọi người sẽ gọi cậu ta là thiếu gia giả nhưng đều là nói đùa, không có ác ý, nhưng người ngoài, những người khác, khi họ bàn tán về cậu ta sau lưng đều là thiếu gia giả, hàng nhái các kiểu.

Có lần cậu ta còn vô tình nghe được có người tụ tập lại bàn tán về cậu ta, họ nói cậu ta đúng là mặt dày, vậy mà còn có thể thản nhiên tiếp tục ở lại cái nhà đó.

"Đổi lại là tôi thì sớm đã không còn mặt mũi nào rồi."

"Tự mình cụp đuôi bỏ chạy từ lâu rồi."

Lúc đó Dương Kỳ nghe xong, nắm chặt nắm đấm, suýt chút nữa không nhịn được xông vào đánh người, tuy tính cách cậu ta không tốt, cũng đúng là hễ không vui là động tay động chân nhưng lúc đó cậu ta vẫn cố gắng nhịn xuống.

Đánh người sẽ bị ba mẹ biết, cậu ta không thể để ba mẹ biết cậu ta đánh người là vì bị người khác nói là vô liêm sỉ.

Cậu ta phải duy trì hình tượng con trai ngoan của mình trước mặt ba mẹ.

Chỉ là sau chuyện đó, Dương Kỳ coi như đã rõ sau lưng rốt cuộc có bao nhiêu người đang cười nhạo cậu ta.

Cũng chính vì vậy, sự căm hận của Dương Kỳ đối với Giải Nhung lại càng sâu sắc hơn.

Người hai mươi năm qua không xuất hiện, tại sao bây giờ lại xuất hiện.

Không sớm không muộn, lại đúng vào lúc này, cứ như là cố ý đến châm chọc cậu ta vậy.

Nhìn kìa, Dương Kỳ, mày là kẻ trộm.

Mày là một tên trộm tồi tệ.

Dương Kỳ cầm ly trà lên uống một ngụm lớn, cổ họng bị kí©h thí©ɧ, cậu ta khẽ khàng ho hai tiếng.

"Không nói về anh ta nữa." Dương Kỳ đặt ly trà xuống, giữa lông mày ẩn hiện mây đen.

"Ê, đột nhiên phát hiện một chuyện hay ho."

Một người bạn khác Tạ Hằng đột nhiên cầm điện thoại di động lắc lắc, ra hiệu cho Dương Kỳ và những người khác đều nhìn về phía cậu ta.

"Chuyện gì hay ho vậy?"

Lâm Thịnh là người rất nhiệt tình hưởng ứng, lập tức lộ ra vẻ mặt tò mò.

"Các cậu nói xem có buồn cười không, có người thủ đoạn giỏi thật, vậy mà quyến rũ được cả cô công chúa nhỏ nhà thái tử tập đoàn tài phiệt."

"Thái tử gì, công chúa gì, cậu có thể nói rõ tên ra không?"

Lâm Thịnh giơ chân đá Tạ Hằng, Tạ Hằng lập tức mắt nhanh tay lẹ tránh được, cậu ta nghiêng người ngồi, đưa màn hình điện thoại di động đến trước mắt Lâm Thịnh.

Lâm Thịnh cúi đầu nhìn, lập tức cười ha ha ha thành tiếng.

"Quả nhiên có bản lĩnh, trước đây anh ta nịnh nọt cái này, lại xu nịnh cái kia, tất cả cộng lại cũng không bằng người này."