Một trò cười chuyên để chế nhạo sự đáng thương của cậu.
Lăng Qua không nói gì.
Người đàn ông trung niên tuy không khóc lóc thảm thiết như vợ nhưng mắt cũng ngấn lệ. Ông ta đưa tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt, đi mấy bước đến trước mặt Lăng Qua, ông ôm vai vợ, tay còn lại cũng choàng qua ôm Lăng Qua vào lòng.
"Tiểu Qua, ba đây, ba mẹ đã tìm con hơn mười năm, hôm nay cuối cùng cũng tìm được rồi."
"Ba mẹ nuôi của con chắc chưa bao giờ nói với con, con là do họ nhận nuôi, con không phải con ruột của họ."
"Ba mẹ mới là ba mẹ thật sự của con."
"Con xem, con trông giống mẹ con biết bao."
Người đàn ông kéo tay Lăng Qua, để cậu nhìn kỹ mẹ mình.
Ánh mắt Lăng Qua dừng lại trên người phụ nữ xinh đẹp trang điểm nhẹ nhàng trước mặt.
Dù khóe mắt bà ta đã có chút nếp nhăn, nhưng điều đó không làm ảnh hưởng đến vẻ đẹp của bà ta.
Bà ta thực sự trông rất dịu dàng.
Nếu không phải trong ký ức có hình ảnh bà ta ghét bỏ cậu một cách chân thực, khi nhìn thấy bà ta, Lăng Qua sẽ chỉ tán thưởng vẻ đẹp của bà ta.
Thế nhưng khuôn mặt lạnh lùng của người phụ nữ lại hiện ra trước mắt, Lăng Qua bèn nhìn bà ta hai giây rồi dời mắt đi.
Sau đó Lăng Qua cũng gỡ tay của cả người đàn ông và phụ nữ ra.
"Tôi không biết ông bà đang nói gì."
"Bà ơi, chúng ta vào nhà thôi."
Lăng Qua quay người nói với bà nội.
Bà nội thực ra biết rõ thân thế của Lăng Qua, bà cũng từng nghĩ sẽ nói cho Lăng Qua, nhưng vẫn có chút tư tâm, lo rằng nếu Lăng Qua nhất quyết đi tìm ba mẹ ruột, tìm được rồi cậu sẽ rời khỏi nhà này, rời khỏi bà.
Bên cạnh bà không còn người thân nào cả, con cái đều lên thành phố, sống cuộc sống sung túc của người thành thị, bà không thích đô thị lớn, khắp nơi đều là nhà cao tầng, đóng cửa lại là không ai quen ai.
Sống ở nơi như vậy, con người sẽ trở nên không bình thường, không có tình cảm, chỉ biết lo cho bản thân.
Nhiều người, thậm chí đến chết cũng không biết người ở đối diện nhà mình là ai.
Con cái từng cố gắng đón bà lên thành phố nhưng bà đã từ chối.
Bà chỉ muốn ở lại căn nhà nhỏ rách nát này cả đời.
Sau này, con cái vứt Lăng Qua lại, Lăng Qua do một tay bà nuôi lớn, có thể nói Lăng Qua chính là tất cả của bà.
Bà không muốn Lăng Qua rời xa mình.
Thế nhưng bây giờ, ba mẹ của Lăng Qua lại tìm đến.
Mắt bà cụ đã đỏ hoe từ lâu.
Nhưng đối mặt với cặp vợ chồng đến tìm con, bà cụ vẫn hiểu rõ một sự thật, đó là bà không thể ngăn cản.
Bà có thể đánh đuổi họ đi không?
Hôm nay đánh đi rồi, ngày kia Lăng Qua lên đại học, cặp vợ chồng vẫn có thể tìm thấy Lăng Qua, lúc đó có khi Lăng Qua ngay cả một lời tạm biệt cũng không nói với bà.
Bà nội lặng lẽ lau nước mắt, rồi bà kể cho Lăng Qua nghe bí mật đã chôn giấu trong lòng nhiều năm.