Giờ đây họ đã tìm thấy con, sau này họ sẽ chăm sóc cho con của mình. Còn bà cụ, họ đã chuẩn bị một khoản tiền, sau khi đưa cho bà, bà sẽ không cần phải vất vả lên núi làm lụng nữa, có thể an hưởng tuổi già.
Có thể nói, dự tính của hai vợ chồng vô cùng tốt đẹp.
Họ đều nhất trí cho rằng, một đứa trẻ bị ba mẹ nuôi bỏ rơi và ghét bỏ, một khi biết mình có ba mẹ ruột khác, chắc chắn sẽ lập tức đi theo họ.
Vùng quê nông thôn này, nhà cửa tồi tàn, khắp nơi đều là côn trùng.
Họ có tiền, có thể cho con một cuộc sống tốt hơn.
Đổi lại là bất cứ ai cũng sẽ không từ chối ba mẹ ruột của mình.
Hai vợ chồng bắt đầu vui mừng chờ đợi.
Chẳng mấy chốc, một bà cụ dắt theo một chàng trai trẻ trung, xinh đẹp đi tới.
Gần như ngay khoảnh khắc nhìn thấy chàng trai, người đàn ông trung niên đã kích động, còn người vợ bên cạnh ông thì không kìm được nữa, bà ta đi giày cao gót chạy tới.
Gót giày nhọn hoắt, trên nền đất bùn ở quê, đâm xuống từng lỗ nhỏ một.
Người phụ nữ lao đến trước mặt chàng trai xinh đẹp, không đợi đối phương có bất kỳ phản ứng nào, bà ta đã dang tay ôm chầm lấy cậu.
"Con ơi, con của mẹ, bảo bối của mẹ!"
Người phụ nữ ôm chặt Lăng Qua, cất giọng khóc nức nở.
Nước mắt bà ta trào ra, rơi xuống vai Lăng Qua.
Lăng Qua cảm nhận được những giọt nước mắt nóng hổi thấm qua lớp áo.
Nếu như lúc đó cậu cảm động bao nhiêu thì bây giờ lại lạnh lùng bấy nhiêu.
Đôi khi cậu cũng cảm thấy tò mò.
Tình yêu mà cặp vợ chồng này dành cho cậu, rốt cuộc là thật hay giả?
Nếu là giả thì tại sao lần đầu gặp mặt lại đau đớn đến vậy, lại ôm cậu khóc nức nở.
Nhưng nếu là thật thì tại sao sau này, khi cậu chẳng làm gì cả, họ vẫn xem cậu như cái gai trong mắt, xem cậu là kẻ đã làm tổn thương đứa con trai giả, thiếu gia giả mà họ yêu thương.
Lăng Qua không hiểu, trước đây cậu còn muốn tìm hiểu.
Bây giờ cậu lười tìm hiểu rồi.
Có lẽ con người là vậy, tình cảm con người là vậy.
Hôm nay có thể yêu đến chết đi sống lại, ngày mai có thể trở thành người dưng không quan tâm.
Mặc cho người phụ nữ ôm mình khóc lớn, Lăng Qua không hề động đậy, cậu không đưa tay lên, cũng không nhíu mày.
Ngược lại, đối với tiếng khóc của bà ta, trong lòng cậu cảm thấy phiền chán, mím chặt môi. Ngay khi sắp không nhịn được mà đẩy người ra, may thay người phụ nữ đã chủ động nới lỏng vòng tay.
"Tiểu Qua, mẹ đây, mẹ là mẹ ruột của con."
"Con còn nhớ mẹ không?"
Người phụ nữ vừa mở miệng đã nói những lời khó hiểu.
Lăng Qua bị họ làm mất lúc mới hơn hai tuổi, một đứa trẻ hai tuổi thì có thể có ký ức gì.
Lúc này đột nhiên xuất hiện, nói bà ta là mẹ ruột của Lăng Qua.
Làm sao Lăng Qua có thể tin được.
Huống hồ Lăng Qua còn là người trọng sinh, nhìn thấy khuôn mặt bà ta khóc vì mình như vậy, liên tưởng đến sau này bà ta cũng khóc vì thiếu gia giả, thậm chí vì thiếu gia giả mà bắt đầu ghét bỏ cậu. Lăng Qua liền cảm thấy nước mắt của người phụ nữ này chỉ là một trò cười.