Chương 6

Cũng từ lúc đó, Lăng Qua bắt đầu cảm nhận được sự phản đối, ác cảm và chán ghét từ những người xung quanh.

Sau khi trở về gia đình giàu có, cuộc sống của cậu không vui vẻ được mấy ngày, phần lớn thời gian là sống trong sự cẩn trọng và sợ hãi.

Cuối cùng còn phải kết thúc trong bệnh viện tâm thần.

Lăng Qua đi sau bà nội, cậu vác cái gùi nặng trĩu, vai bị đè đau nhức, nhưng nỗi đau này so với sự đàn áp, giày vò về thể xác, tinh thần và tâm lý ở kiếp trước thì chẳng là gì cả.

Lăng Qua nhìn mái tóc bạc trắng của bà nội, bà đã già yếu, thời gian có thể ở bên cậu không còn nhiều nữa.

Cậu đã bắt đầu nghĩ đến việc có nên bỏ học không, dù sao thì bằng đại học không có cũng không sao.

Cậu không thi công chức, không thi cao học, không có tấm bằng đó, cậu có thể làm rất nhiều việc.

Trước đây cậu không biết tận dụng ngoại hình của mình, rõ ràng với khuôn mặt này, cậu có thể đi nhiều con đường dễ dàng hơn người khác.

Tất nhiên, cậu không nói đến những con đường tắt phải đánh đổi phẩm giá. Ngoài những điều đó, với ngoại hình xuất sắc, cậu cũng có thể làm nhiều công việc chính đáng.

Lúc đó cậu nghĩ rằng mình phải chịu nhiều khổ cực, chịu khổ là phúc.

Cậu muốn được nhiều người công nhận, muốn được mọi người yêu thích.

Kết quả là làm càng nhiều, lại càng bị ghét bỏ.

Đời này, còn quan tâm người khác có thích cậu hay không, tốt nhất là tất cả đều ghét cậu thì càng tốt.

Như vậy thì cậu cũng không cần cố gắng lấy lòng ai nữa.

Ai cũng ghét cậu là tốt nhất.

Từ trên núi xuống, từ xa, chưa đến được căn nhà thấp bé, Lăng Qua đã nhìn thấy một chiếc xe hơi sang trọng.

Bên cạnh chiếc xe là một cặp vợ chồng mặc quần áo đắt tiền, lộng lẫy.

Hai vợ chồng bảo dưỡng rất tốt, trông chỉ như ngoài ba mươi tuổi.

Nhưng Lăng Qua biết thực ra họ đã ngoài bốn mươi rồi.

Hai người có lẽ không quen với cái nắng ở vùng quê này, chỉ đợi một lát mà trán đã lấm tấm mồ hôi.

Người phụ nữ xinh đẹp cầm khăn giấy nhẹ nhàng lau trán, bà ta thỉnh thoảng nhìn quanh, mong chờ đứa con trai ruột thất lạc hơn mười năm của mình xuất hiện.

Nhưng đợi mãi vẫn không thấy bóng người nào.

"Hay là lát nữa chúng ta quay lại?"

"Dù biết số điện thoại của họ nhưng chúng ta lại không gọi trước mà cứ thế đến đây. Lỡ như thằng bé gặp chúng ta rồi từ chối thì sao?"

"Sẽ không đâu."

Người đàn ông trung niên quay người, dùng bóng lưng che nắng cho vợ.

Ông ta đã điều tra về gia đình này, tra hết quá khứ của con trai mình. Ba mẹ nuôi của cậu đã vứt cậu về quê từ khi cậu mới vài tuổi.

Sau đó, họ gần như không quan tâm gì đến đứa trẻ nữa, họ còn có một đôi trai gái khác, hiện đang trong kỳ nghỉ hè, đưa con ruột đi du lịch nghỉ dưỡng ở ngoài.

Ở đây chỉ có con trai ruột của họ và một người già.

Bà cụ đang chăm sóc đứa trẻ.