Chương 5

Bà nội về già, có gì trong lòng thì nói ra hết, dù là tức giận hay quan tâm yêu thương.

"Vâng, sau này bất kể là gì, bà gọi cháu thì cháu sẽ làm ngay."

Lăng Qua đi sau lưng bà nội, nhìn bà bước đi khó khăn lên núi.

Hai bà cháu bận rộn trên núi cả buổi sáng, đến gần trưa mới xuống núi.

Biểu cảm của Lăng Qua khi xuống núi hơi khác so với lúc lên núi.

Vì hôm nay là một ngày đặc biệt đối với cậu, cậu đã xem điện thoại, không ngờ vừa quay về lại là một sự kiện từng đủ để thay đổi cả cuộc đời cậu.

Lúc đó cậu cảm thấy thế nào?

Kinh ngạc sửng sốt, sau đó nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe, nước mắt lấp lánh của ba mẹ ruột, cậu lập tức bị cảm động.

Tình yêu, tình thân mà ba mẹ nuôi không thể cho cậu, cậu nghĩ rằng có thể dễ dàng nhận được từ ba mẹ ruột.

Tuy nhiên sau đó cậu nhận ra, tất cả những suy nghĩ của cậu đều là vọng tưởng.

Sở dĩ ba mẹ ruột tìm cậu về, chẳng qua là vì cậu mang trong mình dòng máu giống họ.

Nhưng đối với cặp vợ chồng này, đứa trẻ lớn lên bên người khác, kém thân thiết hơn nhiều so với đứa trẻ luôn ở bên cạnh họ.

Hơn nữa còn có câu nói rất hay, đứa trẻ biết khóc mới có kẹo ăn.

Để nhanh chóng hòa nhập vào gia đình đó, Lăng Qua đã tỏ ra cực kỳ ngoan ngoãn và nghe lời.

Sự nghe lời của cậu lại tương ứng với việc thiếu gia giả bỏ nhà đi, so sánh ra thì cậu lại trở thành kẻ ác.

Chính sự xuất hiện của cậu đã khiến thiếu gia giả phải bỏ đi.

Ba mẹ ruột đã tìm thiếu gia giả mấy ngày liền, còn báo cảnh sát, cuối cùng là tìm thấy người ở nhà một người bạn của thiếu gia giả.

Ngày hôm đó Lăng Qua cũng có mặt nhưng cậu không thể bước tới, bởi vì cậu nhìn thấy một ánh mắt mà thiếu gia giả nhìn về phía cậu, cậu sợ cậu ta, cậu đang trốn tránh cậu ta.

Nếu cậu ở trong ngôi nhà đó thì thiếu gia giả sẽ rời đi.

Ba mẹ ruột ôm thiếu gia giả, liên tục an ủi cậu ta, còn nói với cậu ta rằng họ sẽ mãi là ba mẹ của cậu ta, sẽ mãi yêu thương cậu ta, dù có thêm ai bên cạnh, tình yêu dành cho cậu ta tuyệt đối sẽ không giảm bớt.

Thiếu gia giả theo về nhà, nhưng về đến nhà cậu ta bắt đầu biếng ăn, còn mắc bệnh dạ dày, ăn gì cũng nôn.

Ban đầu là đến bệnh viện điều trị nhưng vấn đề vẫn không được cải thiện, sau này có người nhắc nhở có thể là vấn đề của Lăng Qua.

Thế là ba mẹ ruột chuyển sang tìm bác sĩ tâm lý cho thiếu gia giả.

Ngày hôm đó thiếu gia giả đã nói gì với bác sĩ, Lăng Qua không biết, khi cậu gặp lại ba mẹ ruột từ bệnh viện về cùng thiếu gia giả, họ nhìn cậu với vẻ mặt đau buồn.

Sau đó là ba mẹ ruột thuê nhà cho Lăng Qua ở bên ngoài, nói rằng đợi khi thiếu gia giả khỏe hơn, Lăng Qua hãy về nhà.

Lăng Qua có thể làm loạn không?

E rằng càng làm loạn thì bệnh tình của thiếu gia giả càng nặng hơn.