Lăng Qua biết có một nơi, ở đó không tuyển nhân viên, nhưng cậu từng đến đó một lần, là đi cùng bạn, tham gia một bữa tiệc của người khác, lúc đó có người chạy đến hỏi cậu có muốn làm việc ở đó không, làm thêm cũng được.
Lúc đó Lăng Qua từ chối ngay tại chỗ.
Bây giờ vì bà nội, cũng vì chính mình, cậu để vali ở ký túc xá xong, liền bắt tàu điện ngầm đến đó.
Lúc đó trời vừa tối, khách trong khu giải trí cũng dần đông lên.
Lăng Qua tuy không quá quen thuộc nơi này nhưng vẫn biết lối vào ở đâu.
Cậu ăn mặc đơn giản, quần áo đều là hàng giảm giá mấy chục tệ mua trên mạng, toàn thân cậu không có món đồ nào quá một trăm tệ.
Nhưng gương mặt cậu vừa xuất hiện trong đám đông, ngay lập tức dễ dàng trở thành tâm điểm.
Nhiều ánh mắt đổ dồn về phía cậu, trước đây Lăng Qua không thích ánh mắt của người khác, cậu không thích người khác nhìn chằm chằm vào mặt mình, điều đó khiến cậu toàn thân không tự nhiên, cậu chưa bao giờ cảm thấy gương mặt xinh đẹp của mình là ưu điểm gì, nếu thực sự là ưu điểm thì ba mẹ nuôi cậu cũng không đến nỗi không quan tâm cậu, thế nên cậu thấy đám đông là sẽ vô thức né tránh.
Chỉ là bây giờ, dù bao nhiêu người chú ý đến cậu, cậu cũng không hề né tránh, hiên ngang sải bước dài vào trong khu giải trí.
Đến quầy lễ tân, Lăng Qua hỏi thẳng nhân viên xem tổ trưởng của họ ở đâu.
Đối phương không biết Lăng Qua đến làm gì, thấy mặt cậu đẹp trai như vậy, liền chỉ cho cậu một hướng.
Lăng Qua đi vào bên trong, khắp nơi đều được trang trí tinh xảo, xa hoa, Lăng Qua của trước kia vào đây đều sẽ hơi tự ti, cảm thấy mình không xứng với nơi này.
Bây giờ chân đạp lên trên, cậu chỉ cảm thấy dù sàn có lát vàng, chỉ cần là để cho người ta đi thì không có ai cao sang hơn ai.
Lăng Qua tiếp tục đi về phía trước, lúc rẽ ở một góc, cậu có để ý thấy người ở phía đối diện, nhưng người đi trước lại đang quay đầu nói chuyện với người khác, Lăng Qua đã né anh ta rồi, anh ta đột nhiên bước sang một bên, bước này suýt nữa dẫm lên chân Lăng Qua, đồng thời cũng va vào vai cậu.
Lăng Qua nhíu mày, không đợi cậu lên tiếng trước, đối phương đã quay người quát lên.
"Mày không có mắt à, không biết nhường đường sao?"
Trần Tân buông một câu chỉ trích.
Anh ta chờ đối phương xin lỗi, nhưng người va vào anh ta không những không xin lỗi, còn đáp lại một câu: "Là anh không nhìn đường, tôi đã né sát vào tường rồi, là anh va vào tôi."
"Không phải tôi va vào anh."
Tính cách của Lăng Qua trước đây ôn hòa bao nhiêu, thì sau khi trở về lại sắc bén và mạnh mẽ bấy nhiêu.
Ôn hòa chỉ khiến đối phương bắt nạt mình không có điểm dừng, lạnh lùng mới là cách bảo vệ bản thân.
"Ê, mẹ kiếp, mày còn dám cãi lại!"
Trần Tân lập tức giơ tay định đẩy Lăng Qua một cái, đột nhiên con ngươi anh ta trợn tròn.