Chương 13

"Cuộc sống hạnh phúc, tốt đẹp, cháu sẽ tự mình kiếm lấy."

"Cháu sẽ nỗ lực, để bà cũng cùng cháu sống một cuộc sống tốt nhất."

"Nhưng họ... Họ đã mất con trai hơn mười năm, họ đã tìm cháu lâu như vậy, nếu cháu không nhận họ..."

Bà nội dù sao cũng là người mềm lòng nhất, dù đối mặt với những người sẽ cướp đi đứa cháu mà bà yêu thương, điều đầu tiên bà nghĩ đến vẫn là nỗi đau mất con của cặp vợ chồng kia trong bao năm qua.

"Họ có một đứa con khác, bao nhiêu năm nay, đứa bé đó đã ở bên cạnh bầu bạn với họ."

"Tình cảm của họ rất tốt, nếu cháu thực sự theo về thì đứa bé đó sẽ không vui."

"Cháu cũng sẽ ghen tị."

"Cháu không phải là người tốt như vậy, cháu cũng muốn có nhiều tình yêu thương hơn."

"Ví dụ như tình yêu của bà, cháu muốn có tất cả."

Những lời tựa như làm nũng bày tỏ này, kiếp trước Lăng Qua không có cơ hội nói với bà.

Lần này, cậu trở về đã mở lòng mình, bộc bạch hết những tình cảm chân thật của mình với bà nội.

Bà nội rưng rưng nước mắt, bà nắm chặt lấy áo Lăng Qua, rồi ôm chặt đứa cháu ngoan của mình.

"Bà tôn trọng mọi lựa chọn của cháu, bây giờ có lẽ cháu chưa có tình cảm với họ, nên không muốn nhận họ."

"Đợi sau này cháu dần thay đổi suy nghĩ, cháu cảm thấy muốn ở cùng họ, bà sẽ không nói gì cả."

"Thậm chí cháu không cần nói với bà, chỉ cần cháu có thể về thăm bà vào dịp lễ Tết, bà đã mãn nguyện rồi."

"Bà ơi, cháu sẽ không rời xa bà đâu."

Đây là lời hứa với bà nội, cũng là lời hứa với chính mình.

Hai bà cháu ôm nhau một lúc.

Bữa tối vẫn chưa nấu, Lăng Qua vào bếp, bữa này cậu sẽ nấu, trước đây toàn là bà nấu, tài nấu nướng của Lăng Qua không tốt, bà cũng không nỡ để cháu ngoan của mình làm những việc này.

Nhưng hôm nay Lăng Qua nhất quyết muốn làm, bà nội vốn không có kỳ vọng gì, kết quả Lăng Qua bưng cơm nước lên, trông lại vô cùng ngon mắt.

Bà nội tò mò cậu học nấu ăn từ khi nào, Lăng Qua nói là tự học ở trường.

Bà nội không biết ở ký túc xá đại học không có chỗ nấu ăn, nhưng nghe Lăng Qua nói vậy, bà liền tin ngay.

Ăn cơm Lăng Qua nấu, bà nội vui không kể xiết.

Đêm đó, có nhiều người không ngủ được.

Lăng Qua thì lại ngủ rất ngon, được trọng sinh, không còn gánh nặng tâm lý nào, kiếp này cậu chỉ cần sống tốt cuộc sống của mình là đủ.

Hào môn, thiếu gia thật giả, cậu không quan tâm.

Tất cả đều không liên quan đến cậu.

Một đêm không mộng mị, hôm sau Lăng Qua tỉnh dậy rất sớm, cậu đã nói trước với bà nội, đưa bà đến bệnh viện thành phố khám sức khỏe.

Sáng sớm hai bà cháu chưa ăn gì đã ra khỏi nhà.

Đợi đến khi cặp vợ chồng kia đến thì cửa nhà đã khóa chặt, không thấy bóng dáng hai người đâu.

Họ có số điện thoại của Lăng Qua nhưng Lăng Qua đã tắt máy.

Chính là để đề phòng cặp vợ chồng chạy đến làm phiền cậu.