Lăng Qua cố ý hỏi vậy.
"Ba mẹ... có một đứa con, nhưng cũng là vì con, vì con mất tích nên ba mẹ mới đi tìm đứa bé đó."
"Đứa bé đó là em trai của con, thằng bé biết ba mẹ đến tìm con, vốn cũng muốn đi, nó cũng rất mong con về nhà, nhưng gần đây nó hơi đau dạ dày, nên ba mẹ không cho nó đi cùng."
"Nó đang ở nhà, nếu con muốn gặp thì về là có thể gặp ngay."
"Tính cách nó rất tốt, nhất định có thể trở thành bạn tốt, anh em tốt với Tiểu Qua."
"Tiểu Qua, cả nhà chúng ta đều đang chờ con, bây giờ... đi với ba mẹ được không?"
Người ba đưa tay về phía Lăng Qua, khuôn mặt ông ta tràn ngập tình yêu thương, ông ta từng bước tiến lại gần Lăng Qua, thấy Lăng Qua cuối cùng cũng không từ chối nữa, ông ta không nhịn được mà mỉm cười vui vẻ, nhưng tay ông ta còn chưa chạm vào Lăng Qua, Lăng Qua đã đột ngột lùi lại mấy bước.
"Ông bà... còn có một đứa con trai nữa à?"
"Đợi tôi về, sẽ không giống như ba mẹ nuôi của tôi, được mấy ngày lại bắt đầu ghét bỏ tôi, rồi lại vứt bỏ tôi chứ?"
"Không đâu, sao có thể chứ, ba mẹ không giống họ, ba mẹ là ba mẹ có cùng huyết thống sâu đậm nhất với con."
"Huyết thống?"
Nghe hai từ này Lăng Qua chỉ thấy buồn cười.
Kiếp trước cậu quá ngây thơ, quá ngốc nghếch, mới tin vào cái thứ huyết thống chó má gì đó.
Huyết thống là thứ không đáng tiền nhất.
"Muốn tôi về cũng được thôi."
Lăng Qua chậm rãi lên tiếng, đối diện với khuôn mặt vui mừng của hai vợ chồng, Lăng Qua tiếp tục nói:
"Ở nhà ba mẹ nuôi tôi đã không phải là duy nhất, kết quả hai người nói hai người là ba mẹ ruột của tôi, tôi còn tưởng hai người chỉ có mình tôi là con."
"Vậy mà còn có một người nữa?"
"Nói cho cùng là hai người hoàn toàn không quan tâm đến tôi, tìm tôi về chẳng qua là để thỏa mãn chính bản thân hai người!"
"Không phải muốn đưa tôi đi sao?"
"Được, đều được cả, tôi có thể đi với hai người."
"Nhưng tôi có một điều kiện, phải đuổi người trong nhà hai người đi."
"Chỉ cần cậu ta đi thì tôi sẽ về."
"Tôi không muốn lại làm đứa con thừa thãi trong nhà, không muốn làm gì mà thứ hai, thứ ba."
"Tôi muốn làm người duy nhất."
"Nếu không làm được thì mời hai người rời đi."
"Tiểu Qua, sao con lại như vậy, có phải con đang giận ba mẹ không?"
"Giận ba mẹ đến bây giờ mới đến tìm con?"
"Xin lỗi, mẹ xin lỗi con được không?"
"Con đừng giận, cũng đừng nói những lời này, mẹ biết con người con, con đối với bà con tốt như vậy, con là một đứa trẻ hiểu chuyện."
"Con chỉ đang buồn nên mới nói những lời không hay này."
"Mẹ sẽ không để tâm đâu, em trai của con, nó thực sự rất tốt, nếu con gặp nó thì nhất định sẽ rất thích nó."