Thế giới 1 - Chương 45: Thiếu gia hào môn bị ghét bỏ

Vị thiếu gia kiêu ngạo, tự cao đến mức ngạo mạn ấy giờ đây lại để lộ ra vẻ yếu ớt, mất kiểm soát, hoàn toàn bất lực.

"Đừng..." Ngu Thanh khẽ nói gì đó, nhưng giọng quá nhỏ, không ai nghe rõ.

Trong tình cảnh như vậy, âm thanh khàn khàn, ẩm ướt cùng lời nói thốt ra như đang năn nỉ kia sẽ chỉ khiến người khác dễ hiểu lầm, khiến đối phương càng mất kiểm soát hơn.

Tịch Việt quả nhiên khựng lại một chút, nhưng rồi hắn chỉ hơi ngẩng đầu, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua.

Dưới ánh nhìn kinh hoảng, trầm nặng của Thương Lăng, động tác của hắn chẳng những không dừng lại, mà càng trở nên táo bạo, nặng nề hơn.

Thương Lăng cuối cùng cũng kịp phản ứng lại, hiểu ra rốt cuộc Tịch Việt đang làm gì. Hắn lập tức ôm chầm lấy Ngu Thanh, dùng sức đá Tịch Việt văng ra.

Đầu ngón tay trắng ngần của Ngu Thanh rút ra từ giữa môi hắn, kéo theo một sợi chỉ bạc lấp lánh, dưới ánh đèn phản chiếu thành một vệt sáng trơn bóng, vừa mơ hồ vừa ám muội.

"Cậu đang làm cái gì vậy!"

Thương Lăng gần như mất kiểm soát mà gào lên. Ánh mắt hắn sắc bén như lưỡi dao, đâm thẳng vào Tịch Việt. Cả người tỏa ra khí thế dữ dội, tựa như mãnh hổ đối đầu với kẻ dám xâm phạm lãnh địa của mình - tràn đầy cảnh giác, phẫn nộ và căm hận.

Tịch Việt chẳng mấy để tâm, chỉ phất tay phủi đi lớp bụi bám trên vai. Hắn chật vật chống một tay xuống đất, nâng người dậy, ánh mắt nhàn nhạt ngước nhìn phía đối diện.

"Anh tức giận cái gì chứ?"

Ngu Thanh bị ôm vào trong lòng, hai tay chống lên ngực Thương Lăng, giữ lại một khoảng cách mỏng manh.

Cậu đứng không vững, nhưng vẫn cố ngẩng đầu, khuôn mặt đỏ bừng, ánh mắt ướŧ áŧ mà lạnh lùng chất vấn:

"Anh có tư cách gì mà nổi giận với cậu ta? Cậu ta là người của tôi."

"Nhưng vừa rồi cậu ta..."

"Vậy còn anh thì sao?"

Tiểu thiếu gia bật cười khẽ, giọng điệu lạnh lùng, từng chữ như lưỡi dao cứa thẳng vào da thịt:

"Không phải anh cũng đứng nhìn rất vui vẻ đó sao?"

Thương Lăng: "..."

Hắn không biết phải phản bác thế nào.

Đúng là... hắn đã nhìn đến mê mẩn thật.

Ngu Thanh tuy giờ vẫn còn chút yếu ớt, chưa lấy lại sức, nhưng trong lòng cậu rất rõ ai mới là người của mình, ai không phải.

Tịch Việt dùng thái độ thấp hèn ấy để chăm sóc cậu, có lẽ phần lớn là vì mệnh lệnh của ông cụ trong nhà. Còn chuyện giữa hai người, sau này cậu sẽ tự mình tính sổ với hắn.

Nhưng Thương Lăng thì sao? Hắn có tư cách gì mà dám quát tháo, bày sắc mặt ra dạy dỗ người của cậu?

Chính cậu - còn chưa từng nói một lời kia mà.