Thế giới 1 - Chương 36: Thiếu gia hào môn bị ghét bỏ

Ngu Thanh đâu chịu nổi khuất nhục thế này? Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai dám động tay động chân với cậu, càng đừng nói là đánh vào chỗ đó.

Ngu Thanh hơi ngẩng mắt lên, nhìn thấy đám người hầu đứng xung quanh đều kinh ngạc che miệng, cậu nhận ra bản thân mình đang bị mọi người vây xem như một trò cười.

Cảm giác mất mặt, nhục nhã, xấu hổ dâng lên, làm khuôn mặt cậu nóng bừng như bị lửa thiêu.

Lại là Thương Lăng.

Lần trước làm cậu mất mặt cũng là Thương Lăng. Chẳng lẽ cậu cùng tên này thật sự có thù oán gì sao?

Tiểu thiếu gia tính tình tuy không tốt, nhưng chưa bao giờ biết mắng chửi người. Cậu giận đến run môi, lời ra khỏi miệng lại mềm yếu không có sức lực:

"Anh... anh là lưu manh sao? Sao anh có thể đánh vào chỗ đó của tôi chứ!"

Tiếng trách mắng vì tức giận mà vỡ ra nghẹn ngào, lại lộ ra một chút ủy khuất mơ hồ, nghe vào tai chẳng có chút lực sát thương nào, trái lại còn khiến người ta thấy đáng thương, càng thêm đau lòng mà thôi.

Thương Lăng dừng bước, ánh mắt sâu thẳm quét qua một vòng. Chỉ một cái liếc lạnh băng cũng đủ làm đám người hầu giật mình, vội cúi đầu, lặng lẽ tản đi.

Hành lang trống trải giờ chỉ còn lại hai người.

Để cảnh cáo, hắn ghì chặt người đang giãy giụa trên vai, sau đó dứt khoát luồn tay vào dưới lớp áo mỏng, bàn tay trực tiếp áp lên nơi mềm mại ẩn giấu bên trong.

Lớp vải trắng mỏng bị xô lệch, để lộ làn da nhẵn mịn. Ngón tay hắn lướt qua, chạm đến từng tấc thịt mềm, để lại dấu ửng đỏ mơ hồ.

Lòng bàn tay chạm phải làn da mềm mại, vừa lạnh vừa nóng, khiến Ngu Thanh lập tức sững người, khuôn mặt nhỏ hiện rõ kinh hoàng cùng sợ hãi, không dám động đậy.

Rốt cuộc, Thương Lăng cũng dừng lại, giọng trầm thấp vang lên:

"Cậu còn dám mắng nữa không?"

Ngu Thanh vừa há miệng, chưa kịp thốt thành lời thì giọng nói lạnh lẽo của Thương Lăng đã áp chế xuống lần nữa:

"Không muốn tôi tiếp tục dạy dỗ thì ngoan ngoãn câm miệng."

Ngu Thanh vừa xấu hổ vừa tức giận đến mức muốn phát điên. Vì bị đổi chiều, nên mái tóc màu hạt dẻ rũ xuống, quệt qua làn da trắng nõn, làm lộ ra hai bên má đã đỏ bừng.

Kêu trời trời chẳng thấu, gọi đất đất chẳng hay, cậu chỉ có thể đặt hết hy vọng vào người đang ở tầng một - Tịch Việt.

"Tịch Việt! Cứu tôi với!"

"Tôi không muốn đến nhà Thương Lăng, Tịch Việt!!"

Từ trên lầu hai vọng xuống tiếng kêu thảm thiết, giọng nói nôn nóng xen lẫn tiếng nức nở nghẹn ngào, rõ ràng là đang bị ép đến mức nóng nảy, tủi thân vô cùng.

Nghe được động tĩnh, Tịch Việt ngẩng đầu nhìn thoáng lên.

Lâm Du - trợ lý của Thương Lăng đứng bên cạnh vội vàng ngăn cản:

"Tiểu thiếu gia với Thương tổng từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, bọn họ thường xuyên chơi đùa như thế này thôi, cậu không cần quá lo lắng."

Hắn còn nhấn mạnh:

"Tiểu thiếu gia rất nghe lời Thương tổng."

Lời còn chưa dứt, từ lầu hai đã vang lên một tiếng “bốp” trong trẻo, chấn động cả không gian.

Tiếp đó là giọng nam trầm thấp, lạnh lùng quát:

"Cậu còn định nháo đến bao giờ!"

Một giọng khác, kiêu ngạo mà cố chấp, lập tức đáp trả:

"Không muốn lại ăn thêm một bạt tai, thì lập tức thả tôi xuống!"

"Cậu—!"

"Bốp!" Lại một cái tát vang lên.

Nếu nói ban đầu còn có chút ngập ngừng, thì những âm thanh kế tiếp giống như mưa rền gió dữ, từng cái tát nối tiếp nhau không dứt, vang vọng khắp tầng trên.

Ngay sau đó, là tiếng đồ đạc va chạm lách cách, rồi loạt soạt như đang có cuộc rượt đuổi trên lầu hai.