CP: Mỹ nhân tinh quái thiếu gia giả thụ X Sói già phúc hắc thiếu gia thật công
*
Sau khi bị hãm hại, Lâm Hoài Cẩn trọng sinh vào thân thể vị thiếu gia giả tàn tật nhưng ý chí kiên cường của Quốc công phủ.
Nguyên chủ: "Ngươi hãy đi diệt trừ kẻ đã hại ta."
Lâm Hoài Cẩn: "A? Ta?"
Để báo thù giúp nguyên chủ, vị đại thiếu gia này đã thực hiện một loạt kế hoạch trả thù tàn nhẫn (thật ra là không) và độc ác (cũng không nốt).
Vậy mà đến một sợi lông của thiếu gia thật Chúc Vân Kiêu cậu cũng chẳng chạm tới được.
Còn nghe lời lừa gạt của đệ đệ, đi hạ dược Chúc Vân Kiêu.
Cậu thực sự có lỗi với nguyên chủ, không chỉ làm xấu thanh danh mà thân thể cũng bị tên Chúc Vân Kiêu chó má này chiếm đoạt.
Lâm Hoài Cẩn khóc như mưa: “Ta muốn gϊếŧ ngươi…”
Vẻ u ám trên mặt Chúc Vân Kiêu nhuốm màu đỏ ửng, hắn dúi con dao găm bên người vào tay cậu, dí lên ngực mình: “Đâm vào đây này.”
Lâm Hoài Cẩn run rẩy tay, khóc càng dữ dội hơn, tên trời đánh này, mình biết làm sao đấu lại hắn đây?
Mãi đến khi thân phận bị vạch trần, Chúc Vân Kiêu mới bất đắc dĩ nói: “Ngươi mà dùng cái sự lanh lợi của ngươi lên trên người của ta để đi tra chân tướng thì cũng đâu đến nỗi mù tịt về sự thật. Sao đối với ta thì cứ dùng trò bắt lơ thả bỏ, còn đối với kẻ đó lại dùng mỹ nhân kế?”
Tiểu kịch trường:
Lâm Hoài Cẩn cầm một miếng bánh củ cải đưa tới, nũng nịu gọi: “Vân Kiêu ca ca, ngươi ăn cái này đi, cái này ngon lắm.”
“Ta ghét củ cải.”
Lâm Hoài Cẩn cười, đổi sang một miếng bánh đậu xanh: “Vân Kiêu ca ca, cái này cũng ngon lắm.”
“Ta cũng ghét.”
“Vân Kiêu ca ca, vậy ngươi xem muốn ăn cái nào, ta đút ngươi.”