Phi thuyền lặng lẽ xuyên qua biển sao suốt một đêm, mãi đến sáng hôm sau mới hạ cánh xuống căn cứ Quân đoàn số 4 tại tinh cầu F. Cửa khoang mở ra, Khương Chi Dư kéo chiếc rương nhỏ, cẩn thận bước xuống. Ở cửa, có hai người lính mặc quân phục chiến đấu của Quân đoàn số 4 đang chán ngán đứng chờ.
Cả hai dáng vẻ đều tùy tiện, thần sắc lười nhác, nói chuyện phiếm với nhau mà chẳng hề để ý hình tượng.
“Nghe nói cái tên nhà họ Khương kia là bình hoa có tiếng, không hiểu sao lại phân hoá thành dẫn đường cấp D rồi bị ném tới chỗ chúng ta...”
“Dẫn đường mới, muốn thử tay một chút không?” Một người nhếch môi cười, ánh mắt đầy ẩn ý.
“Phải xem có đáng để tôi tiêu vài điểm tín dụng không chứ, ha ha.” Người còn lại phụ họa.
Khương Chi Dư không nghe thấy những lời đó. Khi bóng dáng cậu vừa xuất hiện ở cửa khoang, hoàn toàn phơi bày dưới ánh sáng rực rỡ của hành tinh F, hai người lính kia bỗng như bị ai bấm nút tạm dừng.
Tất cả vẻ khinh thường, tản mạn trong khoảnh khắc biến mất sạch sẽ. Người lính cao hơn vô thức đứng thẳng sống lưng, ánh mắt từ hờ hững chuyển thành tập trung, chăm chú dõi theo Khương Chi Dư. Trong đáy mắt thoáng qua một tia kinh diễm không dễ nhận ra, cùng chút lúng túng khó hiểu.
Người còn lại cũng vô thức nín thở.
Khương Chi Dư chẳng hề nhận ra phản ứng của họ. Cậu đang cố kéo chiếc rương nặng qua bậc thang cuối cùng. Đôi tay trắng mảnh căng chặt vì dùng sức, thái dương lấm tấm mồ hôi, vài sợi tóc đen mềm mại dính bên má trắng mịn, khiến cả người cậu trông vừa thanh thuần vừa yếu ớt.
Người lính cao không kìm được nuốt khan một cái, rồi bước nhanh lên, động tác bất giác trở nên chuẩn mực. Anh ta đưa ra thẻ sĩ quan, giọng nói cũng nhẹ đi mấy phần:
“Xin chào, cậu là Khương Chi Dư phải không? Chúng tôi được hậu cần Quân đoàn số 4 cử đến đón cậu. Xin mời đi theo chúng tôi.”
Anh ta hơi nghiêng người, nhường ra con đường rộng nhất, động tác mang theo một chút cung kính mà chính anh ta cũng không nhận ra.
Khương Chi Dư gật đầu, khẽ đáp một tiếng, cố gắng xách hành lý cho vững hơn một chút.
“Để tôi làm cho.” Một lính gác khác không nhịn được lên tiếng, đưa tay định giúp.
“Không cần, tôi...” Khương Chi Dư vừa định khéo léo từ chối, thì một giọng nói trầm lạnh, ổn định mà lại có sức xuyên thấu mạnh mẽ bỗng vang lên phía sau hai người lính:
“Đánh số B-438, S-250.”
Khương Chi Dư nghe thấy liền quay đầu lại. Trong ánh phản chiếu lấp lánh, một bóng người cao lớn đang đứng đó.
Người nọ mặc quân phục thường ngày màu xám đậm, trên ngực cài huân chương bạc, dưới ánh mặt trời phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Mái tóc ngắn màu bạc xám nổi bật, còn đôi mắt xanh biếc như băng đang nhìn thẳng vào Khương Chi Dư đang hơi sững lại vì kinh ngạc.
Khi nhận ra người đến là ai, Khương Chi Dư không khỏi giật mình.
Sở Trạch? Sao anh ta lại ở đây?
Cậu ngẩn ngơ nhìn Sở Trạch chậm rãi bước tới, thậm chí quên cả việc chào hỏi đàn anh từng quen.
Hai người lính gác đối diện khi nhìn thấy Sở Trạch cũng hoảng hốt chẳng kém gì Khương Chi Dư, vội cúi đầu khẽ nói:
“Trưởng quan.”
Sở Trạch đi đến bên cạnh Khương Chi Dư, liếc qua hai người lính, giọng nói lạnh băng:
“Tôi vừa rồi đã nghe thấy các cậu nói chuyện. Không tôn trọng dẫn đường, theo điều lệ quân đoàn, quay về nhận phạt.”
“Vâng... vâng ạ!”
Hai lính gác bị dọa đến toát mồ hôi lạnh, không dám biện giải nửa lời, chỉ rối rít đáp lại.
Khương Chi Dư lúc này mới hiểu chuyện. Với cảm giác nhạy bén của người dẫn đường, cậu đoán hẳn khi Sở Trạch vừa đến đã nghe thấy bọn họ đang nói xấu mình. Còn nội dung thì khỏi cần nghĩ, chắc chắn chẳng có lời nào dễ nghe.
Vì vậy Sở Trạch mới ra mặt thay cậu.
Trong lòng Khương Chi Dư khẽ dâng lên một chút cảm động, sống ở Đế tinh bao nhiêu năm, cậu hiếm khi gặp được người tốt thật sự.
Mà Sở Trạch chính là một người tốt như thế. Anh là đàn anh hơn cậu ba khóa. Khi Khương Chi Dư còn học ở Học viện Đế Đô, từng bị người ta lừa vào phòng bảo dưỡng cơ giáp, bị nhốt suốt một ngày một đêm, người đến cứu cậu khi đó chính là Sở Trạch.
Để cảm ơn, cậu từng tích góp điểm tín dụng mời anh một bữa cơm. Đáng tiếc hai người chênh nhau vài khóa, lại chẳng có nhiều đề tài chung, nên quan hệ chỉ dừng lại ở mức quen biết.
Hai người chạm mắt nhau trong chốc lát. Khương Chi Dư đang định giơ tay chào hỏi thì Sở Trạch đã tự nhiên cầm lấy hành lý trong tay cậu, giọng điềm nhiên nói:
“Đi theo tôi.”
Sau khi theo Sở Trạch lên phi thuyền riêng của anh, Khương Chi Dư mới tìm được cơ hội mở miệng:
“Đàn anh, sao anh lại ở đây?”
Sở Trạch điều khiển phi thuyền, hơi nghiêng đầu nhìn sang Khương Chi Dư. Anh không trả lời thẳng câu hỏi kia, mà lại hỏi ngược:
“Anh trai cậu có biết cậu bị điều vào Quân đoàn số 4 không?”
Ấy... “bị”, dùng từ cũng hay thật.
Khương Chi Dư hơi chột dạ, lí nhí đáp: “Chắc là... không biết đâu.”
Thật ra Khương Chi Dư vẫn có chút sợ anh cả Khương Lục Quan. Người kia quá mức nghiêm khắc, còn hay quản thúc cậu, thúc ép cậu phải cố gắng tiến bộ. Nhưng Khương Chi Dư thì đúng kiểu cá mặn, có lật mình thế nào cũng vẫn là cá mặn. Nghĩ đến mấy chuyện này, cậu liền chu môi, tự mình thấy ấm ức.