Chương 6

Mẹ Khương thoáng sững lại, dường như bị cái sự bình tĩnh lạnh nhạt ấy của cậu làm nghẹn lời. Bao nhiêu câu dặn dò đã chuẩn bị sẵn đều mắc lại nơi cổ họng.

Bà khẽ hé môi, rồi chỉ biết thở dài, dùng khăn tay chấm khóe mắt:

“Vậy... con bảo trọng nhé. Xe đang đợi dưới nhà.”

Nói xong, bà xoay người rời đi, mang theo hương nước hoa đậm mùi dạ tiệc còn vương lại, vội vã bước ra khỏi phòng.

Đúng là không đợi nổi, giữa đêm mà cũng muốn tiễn cậu đi cho xong.

Khương Chi Dư nhìn cánh cửa vừa bị mẹ Khương đóng lại, khoé môi khẽ cong lên một đường rất nhạt.

Cậu xách chiếc rương nhỏ, không hề do dự rời khỏi căn phòng đó.

Hành lang trống rỗng không có lấy một bóng người. Dưới lầu, chiếc xe bay mà nhà họ Khương phái đến để tiễn cậu ra quân khu đã chờ từ lâu.

Tài xế là một người đàn ông to lớn, khuôn mặt lạnh lùng, mặc đồng phục hộ vệ của nhà họ Khương. Thấy cậu xuất hiện, ánh mắt gã liếc lên liếc xuống đầy khinh miệt, rồi không kiên nhẫn gõ vào khung cửa sổ xe:

“Nhanh lên! Còn lề mề gì nữa!”

Khương Chi Dư liếc nhìn lần cuối căn dinh thự hoa lệ sáng rực đèn kia. Một nơi xa hoa, lạnh băng, chẳng còn chút hơi ấm.

Cậu mở cửa xe, nhét chiếc rương và bản thân mình vào ghế sau.

“Rầm.” Cửa xe khép lại.

Chiếc xe lập tức khởi động, lao đi vun vυ"t hướng về nơi đóng quân của Quân đoàn số 4.

[Tin chấn động! Nhà họ Khương tìm lại được thiếu gia thật là một lính gác cấp S!]

[Khương Chi Dư lộ thân phận giả, phân hoá thành dẫn đường cấp D, bị điều đi phục vụ tại Quân đoàn số 4.]

Tinh Võng lập tức nổ tung như chảo dầu. nhà họ Khương nhanh chóng tuyên bố cắt đứt mọi liên hệ với Khương Chi Dư. Họ xoá tên cậu khỏi tộc phổ, nhưng lại không quên ra vẻ chính trực mà nói rằng nếu sau này cậu gặp nạn, nhà họ Khương vẫn sẵn lòng “ra tay tương trợ”.

[Khương Chi Dư kia là từ đâu ra thế?]

[Mặc kệ hắn từ đâu ra! Dù sao nhà họ Khương cuối cùng cũng gột sạch được cái vết nhơ này rồi.]

[Tôi thì lại không đồng ý. Vết nhơ của nhà họ Khương đâu chỉ có thằng con vô dụng đó. Năm đó hắn mãi không phân hoá, chẳng phải người ta còn đồn là do gen pha tạp của tầng lớp bình dân à.]

[Gen bình dân pha tạp? Hai vợ chồng nhà họ Khương chẳng phải đều xuất thân hào môn sao?]

[Ha, thì ra cậu không biết...] (Người dùng đã bị cấm phát ngôn.)

Ba dòng bình luận ấy nhanh chóng bị những chủ đề khác về Khương Chi Dư cuốn trôi.

[Phân hoá thành cấp D mà còn bị điều đến Quân đoàn số 4? Chỗ đó chẳng phải là bộ đội trực thuộc Quân đoàn Bạch Sư ở trung tâm Đế tinh sao? Trong đó toàn là mấy tên lính ngỗ nghịch khó quản lý đấy!]

[Tiếc thật, một mỹ nhân xinh đẹp như thế...]

[Dẫn đường cấp thấp, tinh thần lực yếu, trấn an nổi bao nhiêu lính gác cơ chứ? Chẳng lẽ phải dùng thân thể sao...]

[Ha ha ha ha, mấy người nói xem hắn còn sống nổi không?]

[Đừng nói thế chứ, hiến pháp Liên Bang vẫn bảo hộ dẫn đường mà. Không biết có khi nào lại “bảo hộ” đến mức... mang thai không đây? Ha ha ha!]

[Tôi từng gặp Khương Chi Dư ở học viện quân sự, đẹp thật đấy. Trắng trẻo, mềm mại, nhìn yếu ớt mà quyến rũ.]

[Trước kia cũng có vài người muốn tiếp cận cậu ta, nhưng ngại thân phận nhà họ Khương, đâu dám động.]

[Bây giờ thì muốn cũng chẳng có cơ hội đâu, trừ phi vào được Quân đoàn số 4. Nơi đó tuy kém xa Bạch Sư, nhưng cũng chẳng dễ vào đâu.]

[Trước kia còn nghe nói anh cả nhà họ Khương còn chiếu cố cậu ta chút ít, giờ chẳng thấy động tĩnh gì, xem ra nhà họ Khương thật sự đã đuổi sạch rồi.]

...

Khương Chi Dư dùng ý thức đăng nhập vào tài khoản Tinh Võng của mình, lặng lẽ nhìn màn hình ngập tràn những bình luận miệt thị, khinh bỉ. Trong lòng cậu chỉ khẽ thở dài.

“Trang Tử không phải cá, sao biết cá có vui?”

Cậu tựa đầu vào khung cửa sổ lạnh, nhìn cảnh đêm ngoài kia lùi nhanh về phía sau. Trong lòng, chỉ còn lại một ý niệm mờ mịt nhưng nhẹ nhõm. Ít nhất, ở quân đoàn sẽ không còn ai giả bộ thân thiết, cũng không ai ép cậu học điều khiển cơ giáp, càng chẳng có ai mắng cậu là phế vật chỉ vì không làm được điều họ muốn.

Khương Chi Dư mở cuốn Sổ tay cơ sở an ủi cho binh, định tạm thời “ôm chân Phật” đọc qua vài trang.

Cậu chậm rãi thử triệu hoán tinh thần thể của mình. Một chú Tiểu Ngư màu bạc hiện ra, bơi lượn quanh đầu ngón tay. Từng vảy cá ánh lên sắc bạc lấp lánh, tinh tế đến mức đẹp lạ thường.

Khương Chi Dư khẽ mỉm cười, không kìm được mà cúi xuống hôn lên chú Tiểu Ngư. Cá bạc nhỏ thân mật cọ cọ vào má cậu, vẽ ra từng vòng sáng lấp loé trong không khí.

Chiếc xe bay đưa Khương Chi Dư đến tận bến đỗ phi thuyền Quân đoàn số 4 tinh cầu F, sau đó nhanh chóng rời đi. Khương Chi Dư với dáng người nhỏ nhắn, mảnh khảnh, chỉ đành tự mình kéo chiếc rương hành lý đi vào khoang phi thuyền.

Đây là lần đầu tiên trong đời cậu rời khỏi Đế tinh đến một tinh cầu khác. Cậu áp sát vào cửa sổ khoang thuyền, chóp mũi gần như dính vào mặt pha lê lạnh lẽo. Đôi mắt trong trẻo phản chiếu ánh sao cuồn cuộn trôi ngoài kia, trái tim cậu đập rộn ràng không dứt, hồi lâu vẫn chưa thể bình tĩnh lại.