Chương 4

“Này, thiếu gia Khương Chi Dư.”

Một giọng nói the thé vang lên từ bên cạnh, là của mụ Trương phụ trách quét dọn sảnh chính.

Trong tay mụ cầm một miếng giẻ lau, cắm nạnh đứng thẳng, liếc Khương Chi Dư bằng ánh mắt sắc như dao.

“Sao cậu lại về từ bệnh viện vậy? Cũng chẳng nghe phu nhân nói gì à... À, mà phu nhân với gia chủ giờ đang bận lắm.”

Trên mặt mụ nở một nụ cười khoa trương, gần như chói mắt:

“Bọn họ đang ở Tinh Nguyệt Lâu Các, mở tiệc đón gió tẩy trần cho thiếu gia thật sự đó!

Nghe nói mời đến nửa giới thượng lưu, ngay cả phu nhân Chủ tịch Quốc hội cũng có mặt.

Dù sao thì cũng là huyết mạch chân chính, tất nhiên là quý giá hơn người rồi!”

Những lời đó, từng chữ như cố ý đâm thẳng vào tim Khương Chi Dư, như đang nhắc nhở rằng: Đồ giả, nơi này không còn chỗ cho cậu nữa.

Nhưng Khương Chi Dư chẳng hề bận tâm.

Cậu cụp mi mắt xuống, bước chân không hề dừng lại, khuôn mặt vẫn điềm tĩnh không biểu lộ chút cảm xúc nào, chỉ khẽ đáp một tiếng:

“Ừ.”

Cậu không nhìn thêm mụ Trương lấy một cái, đi thẳng lên lầu, về căn phòng từng thuộc về mình.

Phía sau vẫn vang lên những lời xì xào khe khẽ, như tiếng ruồi vo ve bên tai.

“Còn tưởng mình vẫn là thiếu gia chắc...”

“Phân hoá xong chẳng ai buồn nhìn một cái.”

“Bảo sao bao năm nay chẳng làm nên trò trống gì, thì ra vốn không phải con nhà họ Khương...”

“Dẫn đường cấp D, đi an ủi binh lính ấy hả. Hừ, mất hết mặt mũi nhà họ Khương.”

“Đi sớm đi cho rồi, đỡ phải chướng mắt người ta.”

Dẫn đường cấp D cũng đã rất tốt rồi, ít nhất một nửa dân số trong toàn tinh vực còn chẳng thể hoàn thành phân hoá.

Khương Chi Dư luôn là người biết dễ dàng thoả mãn chính mình.

Cánh cửa khép lại, cách biệt hoàn toàn với tiếng bàn tán bên ngoài. Căn phòng vẫn được bài trí tinh xảo như cũ, chỉ là bao phủ lên nó là một lớp quạnh quẽ lạnh lẽo của sự bị vứt bỏ.

Cậu chẳng có gì nhiều để mang theo. Vài bộ quần áo mềm cũ, mấy cuốn tiểu thuyết đã nhàu, mấy quyển sách giải trí chẳng liên quan gì đến cơ giáp, và một khung ảnh cũ. Trong đó chỉ có duy nhất mình cậu .

Khương Chi Dư im lặng thu dọn, động tác dứt khoát không chút do dự, giống như đang gỡ từng dấu vết cuối cùng của bản thân khỏi căn phòng này. Những món đồ sang trọng, những bộ quần áo đặt may tượng trưng cho địa vị, cậu chẳng động đến cái nào, chỉ mang đi những thứ thật sự thuộc về mình.