Ban đầu, những người trong nhà còn tỏ ra dịu dàng, nhưng từ khi Khương Chi Dư liên tục đội sổ trong các kỳ khảo hạch ở học viện quân sự, cha mẹ dần trở nên lạnh nhạt, đặc biệt là cha cậu. Mỗi khi tâm trạng không tốt liền trút giận lên người cậu, mắng chửi, thậm chí đánh đập, coi cậu như cái bao cát xả stress.
Người hầu trong nhà cũng bắt chước chủ nhân, bắt đầu khinh thường, chế giễu, châm chọc cậu sau lưng. Cả căn nhà lớn không còn một ai thật lòng nói chuyện cùng cậu nữa.
Ở trường quân đội, Khương Chi Dư cũng chẳng khá hơn là bao.
Xung quanh toàn là thiếu niên thiên tài, con cháu danh gia vọng tộc từ Đế tinh,
ngày ngày bàn chuyện thí luyện cơ giáp, điều khiển tinh thần. Ai cũng mang khát vọng ra tiền tuyến lập công danh hiển hách.
Mà cậu chỉ có thể lặng lẽ ngồi ở một góc, nghe bọn họ nói chuyện, trong lòng vừa hâm mộ vừa bất lực.
Phần lớn bạn học của Khương Chi Dư đều khinh thường cậu, số ít còn lại thì chỉ thương hại hoặc giả vờ như không thấy.
Khương Chi Dư hiểu rõ điều đó. Có lẽ, đây mới là cái gọi là “ý trời đã định” chăng.
Nhưng bây giờ thì tốt rồi, cậu đã phân hoá thành dẫn đường cấp D.
Nhà họ Khương chắc chắn sẽ coi thường đến cực điểm, thậm chí cảm thấy cậu là nỗi nhục của gia tộc, ước gì cậu chết đâu đó ngoài kia cho rảnh mắt.
Với họ, việc cậu bị Liên Bang điều đi phục vụ trong quân khu chẳng khác nào trút được gánh nặng.
Họ tuyệt đối sẽ không ngăn cản, thậm chí còn vui mừng khi thấy cậu rời đi.
Thế là, mọi thứ lại trở về quỹ đạo mà đáng ra đã phải như thế.
Khương Chi Dư đứng dậy khỏi giường bệnh.
Thân thể cậu đã ổn định, không còn cảm giác mệt mỏi, chuẩn bị trở về nhà họ Khương thu dọn chút đồ đạc ít ỏi của mình.
Theo thông báo từ Liên Bang, trong ba ngày tới, cậu phải đến quân đoàn làm thủ tục nhập ngũ. Thời gian gấp gáp, không kịp chần chừ.
Khi Khương Chi Dư đẩy cánh cổng lớn nặng nề của nhà họ Khương ra, cả toà dinh thự tráng lệ lại trống trải đến lạ lùng. Ánh sáng phản chiếu trên nền đá bóng loáng khiến nơi này mang theo cảm giác lạnh lẽo xa lạ.
Không khí quanh đây còn thoang thoảng mùi nước tẩy, vừa sạch sẽ vừa quạnh quẽ,
không hề thấy bóng dáng của cha Khương hay mẹ Khương đâu cả.
Chỉ có lác đác vài người hầu đang làm việc. Khi ánh mắt họ quét qua cậu, đều mang theo sự xa cách và khinh miệt không hề che giấu.
Khương Chi Dư không cần mở miệng hỏi cũng đoán được chuyện gì đang xảy ra.