Sau khi thông báo xong những điều đó, nhân viên y tế đặt lên bàn báo cáo kiểm tra sức khỏe cùng một số thuốc bổ phục hồi thể lực, rồi chuẩn bị rời đi.
Thế nhưng trước khi bước ra khỏi cửa, hắn vẫn không kìm được mà quay đầu lại nhìn Khương Chi Dư thêm một lần nữa.
Vào quân đoàn... Một mỹ nhân như cậu ta mà phải đối mặt với đám lính gác toàn người mạnh mẽ như lang như hổ kia, liệu có bị lừa gạt hay bắt nạt không đây?
Nhân viên y tế không dám nghĩ tiếp nữa, bước vội ra khỏi phòng bệnh.
Khương Chi Dư ngồi dậy trên giường, cẩn thận xem đi xem lại bản báo cáo kiểm tra sức khỏe mà bác sĩ vừa đưa.
Xác nhận rồi, cậu thật sự đã phân hoá. Tuy chỉ là dẫn đường cấp D, nhưng đây chính là điều cậu đã mong chờ suốt bao năm.
Đây là dấu mốc cậu trưởng thành, là sự thừa nhận của trời cao!
Khương Chi Dư không hề thấy buồn vì cấp bậc thấp. Trái lại, cậu vui mừng vô cùng.
Bởi vì, trời đã nghe thấy tiếng lòng của cậu, cho cậu trở thành dẫn đường chứ không phải lính gác.
Như vậy cậu sẽ không cần phải học những môn cơ giáp chết tiệt kia nữa, cũng chẳng cần đi đánh nhau, gϊếŧ chóc.
Những thứ đó, cậu chưa từng thích nổi.
Khương Chi Dư nhớ đến thiếu gia thật sự của nhà họ Khương, người đã sớm phân hoá thành lính gác cấp S.
Khi nghe tin ấy, Khương Chi Dư mừng đến mức tay run cả lên.
Người khác tưởng là cậu sợ, sợ “thiếu gia thật” trở về thì mình bị vứt bỏ, không còn chỗ dung thân.
Nhưng sự thật là cậu thật lòng vui mừng.
Bởi vì, thiếu gia thật đã trở về, hơn nữa còn là lính gác cấp S, thiên phú siêu phàm, tiền đồ vô hạn.
Sớm muộn gì người đó cũng sẽ sánh vai cùng cha mẹ, trở thành niềm kiêu hãnh của nhà họ Khương.
Đến khi ấy, mọi ánh mắt, mọi kỳ vọng, mọi áp lực đều sẽ chuyển sang người thật kia.
Còn cậu, cuối cùng cũng được tự do.
Không còn bị ép học cơ giáp, không còn bị chê cười vì điểm số lẹt đẹt, không còn bị mắng nhiếc vì “làm mất mặt gia tộc”.
Suốt bao năm sống trong nhà họ Khương, tuy cậu chưa từng thiếu ăn thiếu mặc, nhưng áp lực đè nặng đến mức không thở nổi.
Tình thân ở nhà họ Khương vốn chẳng đơn thuần, tất cả đều dựa vào vinh quang và thành tích mà gắn kết.
Chỉ có người có cống hiến, có thành tựu, mới “xứng đáng được yêu thương”.
Mà Khương Chi Dư chẳng có tư chất gì, làm gì cũng dở.
Nếu là một gia đình bình thường, có lẽ chẳng ai để ý, nhưng cậu lại sinh ra trong nhà họ Khương, một đại tộc quyền thế bậc nhất.
Mà ở nơi đó, “bình thường” gần như là tội lỗi.
Thậm chí, đối với cậu mà nói, chính là tội ác tày trời.