Chương 9: Chân Hoàn truyện

Ánh mắt của Trâu Nham Sâm lướt xuống tay Ngô Trạch, nơi đang cầm bàn chải đánh răng… Anh nhướng mày, nhưng không nói gì.

Ch.ết tiệt… Ngô Trạch lùi nửa bước, vội vã nói:

“Tôi giúp anh mang hành lý lên lầu, định kiểm tra xem trong phòng có gì bất ổn không. Không cẩn thận đυ.ng trúng lọ tinh dầu, thứ đó lại không thể tự rơi xuống được. Trong phòng cũng không có vật gì nhỏ để khều lên, nên tôi mới dùng bàn chải đánh răng thử móc nó lên. Rồi mới tính xuống lầu lấy bàn chải khác cho anh…”

“Đi ra ngoài, tôi muốn tắm rửa.”

Trâu Nham Sâm đã thức trắng cả đêm, lười biếng không muốn ứng phó với Ngô Trạch, anh đứng dậy, trực tiếp mở miệng đuổi người.

Chuyện cái chai tinh dầu, Ngô Trạch không còn tâm trí để quan tâm nữa, vội đuổi theo Trâu Nham Sâm ra ngoài toilet: “Anh phải tin tôi...”

Người đàn ông có bờ vai rộng, đôi chân dài đứng trước giường, hai tay đan vào vạt áo hoodie, động tác chuẩn bị kéo áo lên.

Ngô Trạch nghẹn họng, đứng yên bất động.

Đường nét eo bụng săn chắc, cơ bắp tràn đầy sức mạnh vừa lộ ra một chút, Trâu Nham Sâm mới cởi được nửa áo, quay đầu nhìn Ngô Trạch đang trắng trợn nhìn chằm chằm:

“Còn chưa đi? Muốn tôi khoe hàng cho cậu xem à?”

Ngô Trạch: … Ừm… Thôi cái đó thì miễn đi, nói với ai cũng không nói nổi đâu.

Cậu ha ha cười gượng hai tiếng, vội vàng nói nhanh: “Vậy anh cứ tắm trước đi, tôi ở ngay phòng đối diện, có gì cần cứ gọi tôi.”

Nói xong, lập tức chuồn mất, lúc đi còn cẩn thận đóng cửa phòng bằng gỗ lại.

Trở về phòng chỉ mất hai, ba bước chân, Ngô Trạch ngã vật ra ghế sô pha, tâm trạng chán nản. Cậu thực sự chỉ muốn làm hòa, sao càng ngày càng thấy mọi chuyện rối tung lên vậy?

Nhưng mà...

Ngô Trạch bật dậy như lò xo, ba giây sau đã cởi phăng áo trên, đứng trước gương soi nửa người trên của mình.

Không nói đến những thứ khác, nhưng tại sao dáng người lại cách biệt lớn đến thế?

Cùng sinh ra một ngày, cùng độ tuổi, tại sao người ta có cơ bắp, cả người tràn đầy sức mạnh còn cậu… Ưm… Chỉ có… làn da rất trắng?

Trâu Nham Sâm vốn không có yêu cầu quá cao với chuyện ăn mặc hay sinh hoạt, nhưng một đêm không ngủ khiến đáy mắt anh vằn lên tia máu đỏ. Khóa cửa lại, anh bước vào buồng tắm, xả nước ấm thư giãn.

Bàn tay to rộng cầm khăn lau tóc, ánh mắt vô tình lướt qua chai tinh dầu đang trôi nổi trong bồn cầu.

Lúc nãy, Ngô Trạch vì quá sốc mà làm rơi cả bàn chải đánh răng xuống đất. Trâu Nham Sâm lấy khăn giấy bọc lại một đầu, rồi ngồi xổm xuống đúng vị trí mà Ngô Trạch vừa ngồi ban nãy.

Có những lúc, không thể không thừa nhận rằng một số người sinh ra đã có năng lực đặc biệt.

Cùng một động tác, nhưng khi Ngô Trạch thử suốt cả buổi vẫn không khều được chai ra, còn Trâu Nham Sâm chỉ cần một cái chọc tay.

“Cạch.” Đầu bàn chải đánh răng đã nhanh chóng đẩy lọ tinh dầu rơi xuống đúng vị trí mong muốn.

Lực tay Trâu Nham Sâm không nhỏ, đầu bàn chải đánh răng trực tiếp chạm tới đáy chai thủy tinh, kéo mạnh một cái, chai rung vài lần rồi cuối cùng ngoan ngoãn bị anh lôi ra ngoài.

Trên kệ trong toilet có đặt máy sấy tóc, Trâu Nham Sâm sấy qua loa một chút, sau đó trở về giường, cầm lấy điện thoại.

Nhóm chat: "Diễn đàn hãm hại lừa gạt"

Kiều Thắng: "Sâm ca, trở về Ngô gia thấy thế nào?"

Dương Thuật: "Ba mẹ anh đối xử với anh có tốt không? Cái thằng nhóc đó không dám bắt nạt anh chứ?"

Chu Chi Võ: "Thằng đó mà dám bắt nạt anh, em lập tức cho người úp bao tải, đánh nó sưng đầu luôn!"

Hứa Hiểu Sương: "Các ông đừng lúc nào cũng chỉ nghĩ đến đánh nhau. Nếu thật sự cần ra tay, chắc chắn cũng chẳng đến lượt mấy ông phải đứng ra vì Sâm ca đâu."

Dương Thuật: "Đánh nhau thì không ngán, chỉ sợ Sâm ca lại gặp phải cái thằng trước mặt thì giả vờ anh em thân thiết, sau lưng lại giở trò."

Ngón tay thon dài của Trâu Nham Sâm lướt qua lịch sử tin nhắn, sau đó trích dẫn câu của Dương Thuật, trả lời lại một câu:

"Không sao cả."

Mấy người trong nhóm vẫn luôn canh chừng tin nhắn, vừa thấy anh trả lời liền lập tức nổ tung.

Chu Chi Võ: "Thằng đó lại làm gì? Nếu tôi không đánh nó đến mức cha mẹ ruột cũng không nhận ra thì tôi không mang họ Chu!"

Kiều Thắng: "@Chu Chi Võ, bớt nóng lại, nghe xem Sâm ca nói thế nào trước đã."

Kiều Thắng: "Sâm ca, thằng nhóc đó lại giở trò gì?"

Hứa Hiểu Sương: biểu cảm tức giận "Chắc chắn là trước mặt cha mẹ thì làm bộ anh em thân thiết với Sâm ca, sau lưng lại âm thầm chơi xấu."

Hứa Hiểu Sương: "Sâm ca vốn dĩ đã chẳng có tình cảm gì với người nhà Ngô gia, làm sao mà đóng kịch giỏi bằng nó được."

Trâu Nham Sâm: "Không nghiêm trọng như vậy, tôi tự giải quyết được."

Bỗng nhiên...

Hứa Hiểu Sương: "Sâm ca, tài khoản: 135XXXX9821, mật khẩu: xuxiaoshuang."

Trâu Nham Sâm: "Hả?"

Hứa Hiểu Sương: "Em vừa đăng ký hội viên YK, đã gửi cho anh full bộ Chân Hoàn Truyện."

Hứa Hiểu Sương: "Còn thêm cả Khang Hi cửu tử đoạt đích full tập luôn."

Hứa Hiểu Sương: "Anh mau học bù đi! Tranh sủng hay không thì không quan trọng, nhưng đừng để đến lúc đó nhìn không thấu bộ mặt hai mặt của thằng nhóc kia."

Trâu Nham Sâm: "Thật ra cũng không cần..."

Hứa Hiểu Sương: "Ơ! Sao lại không cần?"

Điện thoại rung lên, hiển thị có cuộc gọi đến từ số lưu tên: Ông Ngô.

Trâu Nham Sâm thoát khỏi nhóm chat, bấm nghe máy.