Chơi game?
Trâu Nham Sâm ngoài học tập ra chỉ có làm việc, cậu chưa bao giờ thấy anh động vào game.
Đồ thủ công? Trâu Nham Sâm chưa từng hứng thú với mấy thứ này.
Căn phòng này, hoàn toàn được trang trí theo sở thích của cậu, chứ không phải của Trâu Nham Sâm.
Thử hỏi, Trâu Nham Sâm có thể vui nổi sao?
Vậy rốt cuộc, Trâu Nham Sâm thích cái gì?
Ngô Trạch chợt khựng lại.
Đây là lần đầu tiên cậu nhận ra—
Mặc dù hai người đã sống chung một mái hiên nhiều năm, nhưng cậu không hề biết Trâu Nham Sâm thích gì.
Anh mặc tây trang và cà vạt quanh năm suốt tháng. Ăn uống đơn giản, chỉ cần không có độc là được.
Cả đời dường như không có thú vui nào.
Ánh mắt Ngô Trạch dừng lại trên bình hoa xinh đẹp kia.
Mũi của Trâu Nham Sâm rất dễ dị ứng. Chỉ cần có phấn hoa, anh sẽ hắt xì liên tục, thảm đến mức muốn ch.ết đi sống lại.
Đặt bình hoa ngay đầu giường anh ta?
Chẳng khác nào muốn lấy mạng Trâu Nham Sâm cả!
Quan hệ giữa cha mẹ và con cái xa cách suốt 21 năm, dù có máu mủ ruột thịt cũng không thể bù đắp được.
Một bên thì quá nhạy cảm, sợ hãi, không dám bước tới. Một bên thì mặt lạnh, xa cách, không muốn gần gũi. Nhìn thế nào cũng không giống người một nhà.
Là một "thiếu gia giả" có trách nhiệm,
Là một người đóng vai trò xúc tiến tình cảm gia đình, Ngô Trạch cảm thấy trong lòng có chút mệt mỏi, con đường phía trước cứ từ từ vậy.
Ngô Trạch thở dài, bắt tay vào dọn dẹp phòng. Cậu đem hành lý đặt ở bên cạnh tủ quần áo, rồi ném hoa trong bình vào thùng rác, sau đó đem túi đựng rác màu đen vứt đi. Cuối cùng. Ngô Trạch mở cửa sổ, thông gió. Cậu không muốn khi Trâu Nham Sâm trở về, vừa bước vào phòng đã bị phấn hoa làm cho phát bệnh.
Ngô Trạch đã từng chứng kiến qua một lần dị ứng của Trâu Nham Sâm, dù đã kịp thời đem hoa trong văn phòng cầm đi, anh vẫn hắt xì không ngừng, chật vật muốn thăng thiên.
Làm xong, Ngô Trạch nhìn quanh một lượt, cảm thấy vẫn chưa yên tâm.
Vì trách nhiệm bảo vệ sự hòa hợp của gia đình, đẩy mạnh quan hệ tình thân mến thương của cha mẹ nuôi cùng thiếu gia thật. Cậu quyết định kiểm tra phòng một lần nữa thật kỹ càng.
Trong quá trình kiểm tra, Ngô Trạch đặc biệt chú ý đến từng chi tiết trong phòng tắm như: Vòi hoa sen có ra nước ấm bình thường không? Khăn lông có mềm mại, sạch sẽ không? Ly nước có vệt bẩn hay không? Bàn chải đánh răng có phải lông mềm không?
Trong lúc vô ý, cậu chạm phải một lọ tinh dầu xông phòng đặt trên bồn cầu.
"Ầm!" một tiếng.
Lọ tinh dầu rơi thẳng xuống bồn cầu, nước văng tung tóe như bom.
Ngô Trạch giật mình, lùi về phía sau một bước, nhìn chằm chằm vào cái chai đang lắc lư trong nước.
Một vẻ rối rắm hiện lên trên khuôn mặt cậu.
Dùng tay vớt lên?
Mặc dù nước trong bồn cầu sạch... nhưng trực tiếp dùng tay vớt, nghĩ đến cũng thấy hơi ghê ghê.
Vào lúc Ngô Trạch đang đau đầu chửi má nó một tiếng, thì cửa phòng tắm mở ra, nghênh đón chủ nhân trở về.
Trâu Nham Sâm đứng ở cửa.
Anh vẫn mặc chiếc hoodie đen của ngày hôm qua, trên ngực là hình đầu lâu mang đầy vẻ trào phúng như cũ.
Hai tay Trâu Nham Sâm cắm vào túi quần, anh nhìn cậu một cách bình tĩnh.
Lúc này, Ngô Trạch đang ngồi xổm trước bồn cầu, trên tay cầm bàn chải đánh răng, cố gắng thọc thọc để gắp lọ tinh dầu lên.
Nhưng kỹ thuật của cậu quá tệ, mãi không thọc trúng.
Bầu không khí... có chút vi diệu.
“Chơi rất vui sao?”
Một giọng nói đầy trêu chọc vang lên.
Ngô Trạch quay đầu lại theo bản năng.
“Sao anh trở về sớm vậy?”
“Đúng là có hơi sớm, có lẽ tôi nên chờ đến khi cậu vớt bàn chải đánh răng lên rồi hãy về.”
Trâu Nham Sâm lười biếng tựa vào khung cửa, ánh mắt lướt qua bàn chải đánh răng đang khuấy trong bồn cầu.
Anh giơ tay lên, làm động tác "mời tiếp tục".
Ngô Trạch: “...”
Nhìn nhìn Trâu Nham Sâm.
Nhìn nhìn bàn chải đánh răng được khuấy nửa ngày trong bồn cầu.
Sau đó trầm mặc thật sâu.
Ngô Trạch ho nhẹ một tiếng rồi giải thích:
“Chuyện đó... Tôi nói là tôi chỉ muốn lấy lại lọ tinh dầu, lát nữa sẽ xuống lầu lấy bàn chải đánh răng mới cho anh, anh tin không?”
Trâu Nham Sâm nhướn mày, im lặng không nói.
“Tôi thề.” Ngô Trạch ngồi xổm xuống đất, giơ tay lên như đang thề.
Trâu Nham Sâm khẽ cười: “Tôi tin hay không quan trọng sao?”
Ngô Trạch lập tức đáp: “Đương nhiên là quan trọng.”
“Nói xem nào, tại sao lại quan trọng?” Trâu Nham Sâm có vẻ hứng thú, muốn nghe câu trả lời cuối cùng.
Ngô Trạch nghẹn lời, 30 giây sau mới thành thật đáp:
“Bởi vì anh vui vẻ chính là điều tôi theo đuổi. Chỉ khi anh thoải mái, tôi mới có thể thoải mái.”
Ánh sáng trong phòng rất tốt, ánh mặt trời chiếu rọi lên gương mặt của Ngô Trạch. Cậu dường như cố tình tỏ ra yếu thế, ngồi xổm trên mặt đất, ngẩng đầu lên đầy vẻ đáng thương, mong rằng Trâu Nham Sâm có thể thấy được sự chân thành trong mắt mình.
Trâu Nham Sâm cười như có điều suy nghĩ, từng bước tiến tới gần, sau đó cũng ngồi xổm xuống, giọng điệu như đang dụ dỗ:
“Vậy nói xem, cậu muốn tôi vui vẻ bao nhiêu? Tưởng sau này có thể thoải mái bao nhiêu?”
Câu này nghe sao có vẻ kỳ lạ thế nhỉ? Ngô Trạch nhất thời chưa nghĩ ra, nhưng cũng không quá để ý đến từ ngữ có chút mập mờ của Trâu Nham Sâm. Cậu thử nói:
“Hai chúng ta làm anh em khác cha khác mẹ nhé?”
Tốt nhất là Trâu Nham Sâm có thể cho cậu ôm đùi một cái, như vậy cậu mới có thể thở phào nhẹ nhõm mà rút lui an toàn.