Chương 6: Hỏi thăm

Sau khi thấy bụng của Giang Nguyệt Minh kêu ục ục khóe miệng của Tần Bạch Vân không khỏi nhếch lên một chút. Sau đó anh liền ngỏ ý mời Giang Nguyệt Minh đi ăn trưa với mình.

Giang Nguyệt Minh nghe xong liền nghĩ nếu giờ mà cậu về chắc cũng muốn ăn khi phải ngồi nhìn những bản mặt khó ưa đó nên đã nhanh chóng đồng ý đi ăn với Tần Bạch Vân.

Sau đó Tần Bạch Vân và Giang Nguyệt Minh cùng lên con xe điện Vinfast VF9 của Tần Bạch Vân đến nhà hàng Golden Gate. Trên đường đi, Giang Nguyệt Minh và Tần Bạch Vân cố gắng tìm chủ đề để nói chuyện với nhau nhưng càng nói bầu không khí trong xe lại càng trở nên ngại ngùng hơn.

- Giang Nguyệt Minh: "Thật ra trước đây em rất ngưỡng mộ anh." Nói xong Giang Nguyệt Minh cảm thấy mình đột nhiên nói câu này trông rất kỳ quái nhưng cậu chẳng qua chỉ là cứu vớt bầu không khí trong xe mà thôi.

-Tần Bạch Vân: "Sao em lại ngưỡng mộ anh?". Tần Bạch vân cảm thấy bản thân mình rất là bình thường và chẳng có gì để ngưỡng mộ cả.

- Giang Nguyệt Minh: "Tại thấy anh lên bục nhận giải nhiều quá lại còn toàn là các cuộc thi quốc tế nữa nên sinh ra ngưỡng mộ với năng lực học tập của anh thôi." Giang Nguyệt Minh còn định nói Tần Bạch Vân anh trâu bò quá nhưng lại ngại không dám nói như thế.

- Tần Bạch Vân: "À mấy cuộc thi đó anh chỉ tham gia cho vui mà thôi ai biết đâu lại giành được giải. Với cả anh thấy em cũng rất có năng khiếu vẽ mà giành được Giải Quán quân cuộc thi vẽ tranh toàn cầu cho lứa tuổi 6 đến 10 còn gì lần đó còn có phóng viên về trường quay hình em đưa lên TV nữa." Tần Bạch Vân từ nhỏ đã thích những thứ hoa lệ và xinh đẹp nên khi nhìn thấy bức tranh mà Giang Nguyệt Minh vẽ năm 6 tuổi liền cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ một bé con có thể vẽ được như vậy.

-Giang Nguyệt Minh: "Cuộc thi đó là do em may mắn nên mới nhân được giả thôi chứ lần đó có rất nhiều bức tranh đẹp hơn em". Giang Nguyệt Minh không cho rằng bức tranh mình vẽ năm 6 tuổi là đẹp vì khi đó cậu vẫn còn rất tin vào cuộc sống nên đã vẽ nên một thế giới rất tươi đẹp và hạnh phúc nhưng lớn rồi cậu mới biết đó chỉ là một phần mà thôi thế giới vốn không đẹp như vậy.

-Tần Bạch Vân: " Bức tranh em vẽ rất đẹp và ý nghĩa mà nên đừng nghi ngờ về quyết định của ban giam khảo nữa". Tần Bạch Vân thấy Giang Nguyệt Minh khiêm tốn quá rồi còn nhỏ như vậy mà đã đạt giải cao như thế nếu là người khác chắc đã vểnh mặt lên tận trời rồi anh vừa nói còn vừa xoa đầu bạn nhỏ nữa.

Giang Nguyệt Minh nghe Tần Bạch Vân khen mình thì ngại ngùng đỏ cả mặt không biết nên nói gì nữa bầu không khí trong xe lại trở nên ngại ngùng nhưng cũng may là đến nơi rồi.

Sau khi vào nhà hàng, do Tần Bạch Vân đã nói chuyện riêng với quản lý nhà hàng trước đó nên 2 người đi đến phòng riêng luôn.

Trước đây Giang Nguyệt Minh từng đến đây một lần để tham gia sinh nhật của anh trai cậu năm cậu 5 tuổi. Nhưng lần đó cậu đi cùng với gia đình còn bây giờ lại đang đi cùng một người mới quen. Dù là thế nhưng cậu lại cứ có cảm giác an toàn hơn cả khi đi cùng gia đình.

Tần Bạch Vân vì không biết Giang Nguyệt Minh thích ăn món gì nên đã đưa menu cho cậu chọn. Giang Nguyệt Minh sững sờ một chút thì cũng liền nhận trách nhiệm gọi món này. Cậu chọn món xong thì đưa cho Tần Bạch Vân xem anh có dị ứng với món nào không. Tần Bạch Vân vốn là người không kén ăn nên đã đồng ý với những món mà Giang Nguyệt Minh chọn.

Khi đang chờ đồ ăn lên hai người đã cùng nhau nói về một số chuyện xảy ra ở trường hay thảo luận xem diễn đàn trường có gì hay ho không. Sắp tới trường sẽ tổ chức một cuộc đi chơi trải nghiệm 1 tuần cho các học sinh giao lưu với nhau.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nha. Chap dài 200 nha chap ngắn 100.