Chương 17: Xum họp

Thẩm Minh Viễn không khỏi xúc động trong lòng khi bảo bối vẫn còn nhớ anh.

-Thẩm Minh Tiêu:"Ý em là Tần Bạch Vân đúng không"

-Giang Nguyệt Minh:"Dạ đúng ạ"

Cả nhà sau khi biết bảo bối nhà mình quen với Tần Bạch Vân thì vô cùng bất ngờ. Bởi không nghĩ rằng tiểu thiếu gia nhà họ Tần sẽ giúp đỡ bé con nhà họ. Cũng nhờ sự gặp gỡ trong buổi phỏng vấn mà có thể đón bảo bối về sớm hơn nên chắc họ sẽ nhường nhà họ Tần dự án ở châu TEdRA vậy.

Sau một lúc thì cũng đã đến nơi và thủ tục nhập hộ khẩu cũng được làm rất nhanh. Giờ đây cậu đã có họ mới rồi Thẩm Nguyệt Minh. Thẩm Nguyệt Minh vui lắm cuối cùng thì cậu cũng cảm nhận được hơi ấm gia đình rồi.

-Diệp Chi Linh:"Giờ con sẽ tên là Thẩm Nguyệt Minh nha bé yêu, mẹ tên Diệp Chi Linh, ba con là Thẩm Tưởng Chiêu, anh cả của con là Thẩm Minh Tiêu còn anh hai của con là Thẩm Minh Viễn." Vừa nói bà vừa chỉ vào từng người để cho bé cưng nhớ mặt từng người.

Sau khi ông bà nội và ông bà ngoại của Thẩm Nguyệt Minh biết cậu đã được tìm về thì đã vô cùng vui ngay lập tức đặt vé may bay để trở về ngay trong đêm để tạo bất ngờ cho cậu.

Còn ở nhà Thẩm Nguyệt Minh lại đang rất vui vẻ ăn cơm cùng mọi người. Diệp Chi Linh nhìn Thẩm Nguyệt Minh ăn thôi cũng thấy đáng yêu chỉ muốn ngắm thế này mãi thôi. Thẩm Tưởng Chiêu thì liên tục gắp đồ ăn cho cậu tại giờ mới để ý bé con nhà bọn họ có hơi gầy thì phải ôm vào cảm giác hơi cộm phải nuôi béo thêm chút ôm mới sướиɠ. Thẩm Minh Tiêu thì đang nghĩ ngày mai sẽ đưa bé đi đâu chơi để có thời gian chơi với bé. Thẩm Minh Viễn thì nghĩ nếu bé con vô giới giải trí thì anh sẽ trở thành chỗ dựa cho bé giúp bé không bị bắt nạt trong giới giải trí thâm sâu khó lường này. Cả nhà đều mong muốn rằng bảo bối nhỏ của họ sẽ cảm nhận được những gì tốt nhất mà gia đình có thể mang lại.

Thẩm Nguyệt Minh thấy mọi người cứ nhìn mình mãi thì có hơi ngượng ngùng, cậu quả thật rất muốn ngay lập tức thân thiết với gia đình nhưng mà lúc này cậu lại chả biết nên làm gì cả. Nhưng giờ cậu nghĩ nếu cậu không nói gì thì cục diện này sẽ còn kéo dài rất lâu nữa.

-Thẩm Nguyệt Minh: "Ba mẹ 2 anh mọi người mau ăn đi ạ, đừng nhìn con nữa mà."

-Diệp Chi Linh:"Thì ra bé đáng yêu bị mọi người nhìn nên thấy ngại sao."Nói xong còn véo má Thẩm Nguyệt Minh một cái.

-Thẩm Tưởng Chiêu: "Con ăn nhiều chút gầy quá rồi đó." Nói xong ông lại tiếp tục gắp đồ ăn vào bát cho Thẩm Nguyệt Minh.

-Thẩm Minh Tiêu:"Ngày mai em có muốn đi chơi ở đâu không?"

-Thẩm Nguyệt Minh:"Dạ em có bài tập phải làm rồi ạ nên chắc để sau rồi đi chơi ạ."

-Thẩm Minh Viễn:"À ngày kia là em phải đi quay chương trình rồi nên tranh thủ làm bài tập hả?"

-Thẩm Nguyệt Minh:"Dạ vâng ạ."

-Diệp Chi Linh:"Chương trình đó con đầu tư đúng không?"

-Thẩm Minh Viễn:"Dạ đúng thưa mẹ. Mẹ không cần lo về an nguy của bé yêu đâu. Giờ bảo bối có chúng ta rồi mà nên Thẩm Nguyệt Minh à em hãy cứ thoải mái tung hoành đi nhé dù ra sao đi nữa thì nhà ta cũng sẽ lo được thôi." Vừa nói anh vừa nhìn về phía em út bé bỏng mới về nhà chưa bao lâu và đang cảm thấy lạ lẫm với nơi ở mới.

Thẩm Nguyệt Minh cũng không ngờ anh hai lại nói như vậy với mình. Nhưng cậu rất vui vì cậu cũng từng ước có gia đình ở bên để chở che cho mình, giờ thì cậu cuối cùng cũng có được rồi. Dù rằng sự chở che đến muộn một kiếp nhưng không sao cậu được sống lại một đời chẳng phải là để trải nghiệm cảm giác này hay sao. Nghĩ đến đây cậu liền cảm thấy sự trở lại lần này của mình đáng giá rất nhiều, giờ đây cậu xúc động muốn khóc luôn rồi.

Thẩm Nguyệt Minh: "Cảm ơn anh hai nhưng mà em sẽ cố gắng hết sức để không làm mọi người phải lo lắng cho em đâu. Em cũng rất quý trọng gia đình mình nên em muốn nhìn thấy cả nhà mình cùng vui vẻ sống với nhau".

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nha