Chương 9

So với quá khứ đầy bi kịch và kết cục thê lương của Vu Việt xứ Miêu Cương, thì kiếp này của Vu Việt thật sự hạnh phúc hơn rất nhiều.

Từ nhỏ được ba mẹ nuôi lớn, nâng niu trong lòng bàn tay, thành tích học tập xuất sắc, thi lần nào cũng đứng nhất, bạn bè đông đảo, mười tám tuổi đỗ vào Viện Sinh học, ngành Kỹ thuật Di truyền của Đại học Kinh Hoa - trường đại học danh tiếng nhất Hoa Quốc.

Nếu không phải trên đường đến trường báo danh, cậu gặp phải một vụ tai nạn liên hoàn và va chạm vào đầu, rồi thức tỉnh đoạn ký ức khác của Vu Việt... thì có lẽ cậu sẽ chẳng bao giờ biết mình từng có một cuộc đời ly kỳ đến thế.

Cả hai mảng ký ức đều quá rõ ràng, khiến nhận thức của Vu Việt tạm thời rơi vào hỗn loạn.

Cậu là sinh viên đại học ở thế giới này.

Nhưng cũng là thiếu chủ của Miêu Cương ở một thế giới khác.

Đây là không gian song song? Hay linh hồn cậu đã chuyển thế đến ngàn năm sau?

Miêu Cương bây giờ thế nào rồi? Sư phụ, sư huynh, sư muội của thế giới kia... vẫn ổn chứ?

Những ký ức ấy không khiến Vu Việt cảm thấy vui mừng, mà ngược lại, còn khiến lòng cậu nặng trĩu thêm một phần vướng bận.

Vu Việt đang cúi đầu sắp xếp lượng ký ức hỗn loạn trong đầu thì bất ngờ có người đẩy cửa bước vào. Cậu ngẩng lên, đối diện với ánh mắt ôn hòa của Vu Cảnh Uyên.

Vu Cảnh Uyên tiến đến ngồi xuống mép giường, dịu dàng hỏi: "A Việt, còn nhận ra ba không?"

"Sư phụ." Vu Việt theo phản xạ gọi thành tiếng, rồi vội vàng sửa lại: "Ba, con nhớ rồi. Tối qua, lúc con ngồi xe đi ngang qua cầu Kinh Tân thì gặp tai nạn xe liên hoàn."

Vu Cảnh Uyên nhẹ nhõm thở phào: "Nhớ được là tốt rồi. Bác sĩ nói con chỉ bị chấn động não kèm xuất huyết nhẹ dưới màng cứng, không phải vấn đề lớn. Nếu không có triệu chứng gì khác thì uống thuốc nghỉ ngơi tại nhà là ổn."

"À đúng rồi, con vốn định đến trường làm thủ tục nhập học và tham gia huấn luyện quân sự tân sinh viên, nhưng giờ đầu con bị thương, không vận động mạnh được, ba đã xin phép nghỉ giúp con rồi. Chờ khi con khỏe hẳn sẽ đến trường cũng không muộn."

"Vâng ạ." Vu Việt ngoan ngoãn gật đầu.

"Có đói không? Ăn chút gì trước nhé, ba mua cháo mà con thích nhất đây." Vu Cảnh Uyên nhẹ nhàng nắm tay cậu: "Đừng lo, sắp được xuất viện rồi."

Cảm giác ấm áp truyền đến từ mu bàn tay khiến sống mũi Vu Việt cay cay.

Bất kể là không gian song song hay chuyển thế luân hồi...

Cảm ơn ông trời đã cho cậu một cơ hội để sống lại lần nữa.