Chương 6

"Tít tít..."

Âm thanh kỳ lạ vang lên trong đầu, cơn đau như dao cắt dội đến từ sâu trong não bộ.

Vu Việt vùng vẫy mở mắt ra, trần nhà trắng sáng chói mắt.

Đây là đâu?

"Bệnh nhân giường số 7 đã tỉnh. Nhịp tim 100 lần/phút, huyết áp 125/90mmHg. Gọi bác sĩ phụ trách, gọi bác sĩ phụ trách."

Tiếng bước chân gấp gáp vang lên.

Bên tai vọng đến đoạn đối thoại.

"Giường số 7 cũng là nạn nhân trong vụ tai nạn liên hoàn trên cầu Kinh Tấn tối nay. Chụp CT phát hiện xuất huyết dưới màng cứng, tạm thời chưa cần phẫu thuật, trước mắt giữ lại khoa cấp cứu để theo dõi." Giọng một thanh niên trẻ tuổi báo cáo nhanh chóng.

Giọng một người đàn ông trung niên hỏi: "Người nhà cậu ấy đâu?"

"Đã gọi điện thông báo, bọn họ đang ngồi máy bay đến đây."

"Ừ, trước mắt thì vùng xuất huyết trong não bộ cũng không nguy hiểm, phạm vi rất nhỏ, có thể theo dõi thêm. Theo dõi sát các chỉ số sinh tồn, nếu có dấu hiệu tăng áp lực nội sọ thì lập tức báo cho tôi biết."

"Vâng, thưa trưởng khoa."

Tầm mắt của Vu Việt dần trở nên rõ ràng, đầu óc cũng dần tỉnh táo hơn.

... Chẳng phải mình đang ở Hắc Thủy trại Miêu Cương sao?

Thiếu niên chớp mắt, âm thầm quan sát xung quanh.

Hai người kia là ai?

Nơi này là môn phái nào?

Chẳng phải mình đã chết rồi sao? Chẳng lẽ được cao thủ thần bí cứu sống?

Vu Việt đang đảo mắt quan sát xung quanh thì thấy một thanh niên tóc ngắn, mặc áo trắng bước lên một bước, nhìn cậu rồi dịu giọng hỏi: "Xin chào, em có nghe thấy anh nói không?"

Trang phục kỳ quái này rốt cuộc là thuộc môn phái nào? Vu Việt kìm nén sự hoang mang trong lòng, khẽ gật đầu: "Nghe thấy."

"Có thấy chỗ nào khó chịu không? Có thấy buồn nôn, chóng mặt hay thấy hoa mắt không?"

"Không có."

Người thanh niên áo trắng mỉm cười nói: "Vậy thì tốt, đầu em bị va đập, não có xuất huyết nhẹ, sẽ từ từ được hấp thụ. Nếu không có vấn đề gì khác, theo dõi hai ngày là có thể xuất viện."

Vu Việt nghe mà nửa hiểu nửa không, lễ phép chắp tay thi lễ: "Đa tạ tiền bối cứu mạng."

Nụ cười của người thanh niên áo trắng hơi cứng đờ.

Vu Việt tiếp lời: "Xin hỏi đây là môn phái nào? Có phải nằm trong khu vực Trung Nguyên không?"

Người thanh niên áo trắng: "..."

Vu Việt lại hỏi: "Người vừa rồi có phải là tông chủ của quý phái không?"

Đó là trưởng khoa của khoa cấp cứu, tông chủ của quý phái cái gì chứ?

Bác sĩ phụ trách nghiêm mặt liếc Vu Việt một cái, sau đó đứng dậy đi ra khỏi phòng, móc điện thoại ra: "A lô, khoa Tâm thần phải không? Tôi ở khu cấp cứu số một, phiền các anh cử người đến hội chẩn gấp. Bệnh nhân giường số 7 chỗ tôi vừa tỉnh, tinh thần hình như có vấn đề."