Chương 5

Suốt đời Vu Việt phiêu bạt khắp nơi, chỉ sống mười tám năm ngắn ngủi.

Thuở nhỏ mất cha mẹ, phải ăn quả rừng chua chát giãy giụa sống sót trong núi rừng sâu thẳm, sau đó may mắn gặp được Đại Tư Tế cứu mạng, đưa về Tổng Trại nhận làm đệ tử, dạy dỗ tận tình, coi như con ruột.

Cuối cùng có thể đồng quy vu tận với phản đồ, Vu Việt không hối hận.

Chỉ là...

Không thể nhìn thấy các sư đệ, sư muội trưởng thành, không thể phụng dưỡng tiễn đưa sư phụ lúc tuổi già, vẫn là một sự tiếc nuối...

Thiếu niên nhắm mắt lại, để mặc làn sương máu đặc sệt nuốt trọn lấy thân thể mình, xé nát thành từng mảnh.

-

Tổng Trại Miêu Cương.

Đại Tư Tế vận áo dài tím đang khom lưng cầu phúc trước tượng thần Vu Chúc, chợt có một con hồ điệp bay đến từ xa, khẽ đậu lên đầu ngón tay ông.

Hồ điệp truyền âm của Miêu Cương, có thể dùng linh lực kích phát, truyền tin cho người chỉ định.

Là hồ điệp truyền âm của Vu Việt.

Đại Tư Tế nâng tay lên, trong đầu quả nhiên vang lên giọng nói trong trẻo, dịu dàng của thiếu niên.

"Sư phụ, đồ nhi phát hiện phản đồ Lạc Minh Tu cùng bè lũ tại Hắc Thủy trại. Chúng đã tàn sát hàng trăm dân làng, luyện chế cổ thi độc ác, mưu đồ dùng cổ thi khống chế toàn bộ Miêu Cương."

"Đồ nhi không kịp bẩm báo, trong lúc cấp bách đành phải thiết lập Đại trận Huyết tế phong ấn Hắc Thủy trại, ngăn không cho cổ thi lan rộng, làm hại dân làng."

"Sư phụ đối với đồ nhi ân trọng như núi... Xin thứ lỗi cho đồ nhi bất hiếu, đi trước một bước."

"Sau này không thể ở bên phụng dưỡng... Mong sư phụ... Bảo trọng."

Giọng nói của thiếu niên mang theo sự nghẹn ngào.

Hồ điệp được khởi động từ linh lực, truyền xong lời trăn trối cuối cùng thì tan thành bụi phấn, hóa thành ánh sáng rồi biến mất.

"A Việt..."

Ngón tay Đại Tư Tế run lên, l*иg ngực đau nhói, khóe mắt không kìm được mà ngân ngấn lệ.

"Sao lại tự hủy linh nguyên để đồng quy vu tận với phản đồ chứ? Sớm biết thế này, đáng lẽ ta không nên truyền cấm thuật cho con. Nhưng nếu không phải con kịp thời ngăn cản tai họa này, một khi cổ thi lan tràn, e là cả Miêu Cương sẽ biến thành địa ngục trần gian..."

Đại Tư Tế khép mắt lại, quỳ xuống đất, dập đầu thật sâu trước tượng tổ sư Miêu Cương.

"Đệ tử của ta - Vu Việt, phiêu dạt từ nhỏ, chịu trăm điều khổ sở, nay vì bảo vệ Miêu Cương mà tự hiến thân mình, thi cốt vô tồn..."

"Cầu tổ sư Vu Chúc rủ lòng xót thương, giúp linh hồn nó được tái sinh."

"Nếu có kiếp sau, mong con được cha mẹ thương yêu, người thân che chở từ thuở lọt lòng. Khi lớn lên, gặp được người mình yêu, sống một đời không lo không buồn, bình an suôn sẻ."