Nữ tử áo đỏ nói: "Lão đại, mẻ cổ thi này luyện hóa rất thành công. Người bị cổ thi ký sinh sẽ bị cắn nuốt sạch ý thức, chỉ như con rối phục tùng mọi mệnh lệnh của chủ nhân."
Nam tử áo đen nở nụ cười đắc ý: "Tốt lắm. Từ ngày mai, lén thả chúng vào các thôn làng xung quanh. Không bao lâu nữa, cả Miêu Cương sẽ nằm trọn trong tay ta."
Hắn ta vừa dứt lời, một luồng linh lực như lưỡi kiếm sắc bén đột nhiên xé gió lao tới từ phía sau!
Nam tử áo đen biến sắc, lập tức nghiêng người né tránh, luồng khí mạnh sượt qua sát da đầu hắn ta, chém đứt dải lụa buộc tóc.
"Ai!" Hắn ta rối rít xoay người, tóc tai rối bời, vừa thấy rõ người đến thì nghiến răng căm hận: "Vu Việt, ngươi đúng là âm hồn không tan!"
Đôi mắt Vu Việt lạnh như băng, quát lớn: "Lạc Minh Tu, ngươi ăn trộm cấm thư, hại chết sư nương, còn dám ẩn náu nơi này luyện cổ thi từ người sống! Tội không thể tha! Hôm nay ta sẽ thay sư phụ thanh lý môn hộ!"
Chân thiếu niên đạp xuống đất, tức thì hóa thành tia chớp lao đến trước mặt Lạc Minh Tu, cây sáo trúc tím trong tay mang theo luồng khí xoáy dữ dội đâm thẳng vào cổ họng hắn ta!
Lạc Minh Tu vội nghiêng người tránh né, má bị cây sáo sượt qua rách một đường, máu tươi trào ra.
Sắc mặt hắn ta sa sầm lại, thi triển khinh công bay vọt lên nóc nhà, rút một cái chuông vàng từ trong túi ra, lắc mạnh.
Đinh linh linh...
Tiếng chuông trong trẻo vang lên, từ khắp nơi truyền đến những âm thanh rì rầm, khô khốc.
Từng cái xác sống vô hồn nối đuôi nhau đi ra từ sâu trong Hắc Thủy trại, đông như kiến, không tài nào đếm xuể.
Vu Việt rùng mình... Nhiều xác sống thế này, hắn ta đã gϊếŧ bao nhiêu người rồi!
Gần đây Miêu Cương xảy ra hàng loạt vụ mất tích kỳ lạ, chẳng lẽ tất cả đều là do hắn ta làm?
Cổ thi cần phải dùng người sống luyện chế trong bảy ngày. Đợi cổ trùng ăn hết não người, ký sinh trong đầu, sẽ trở thành con rối không sợ đau, không sợ chết, có thể điều khiển theo ý muốn.
Lạc Minh Tu từng là đại đệ tử của sư phụ, vậy mà tâm thuật bất chính, cấu kết với Ma tộc, phản bội Miêu Cương, hại chết sư nương, còn ẩn giấu ở đây luyện thứ cổ thuật tà ác hại người này.
Trong những con rối bị luyện hóa đó, thậm chí còn có cả những đứa trẻ chưa đầy sáu tuổi.
Trong lòng Vu Việt cuồn cuộn khí huyết, mắt đỏ rực như muốn nứt toác, hận không thể băm kẻ trước mặt thành trăm vạn mảnh!
"Lão đại, phát hiện ngoài rìa Hắc Thủy trại có một nhóm lớn đệ tử Miêu Cương."
Một người đột nhiên bay tới từ xa, hạ giọng bẩm báo: "Là Lạc Dao và Tư Đồ Vũ dẫn đội."
"Ha ha, hai người này cũng đến à? Vì muốn bắt ta mà Miêu Cương dốc hết tinh anh của thế hệ trẻ ra trận rồi sao?"
Lạc Minh Tu nheo mắt, cười nham hiểm: "Vừa hay, hôm nay ta sẽ khiến các ngươi một đi không trở lại, tất cả luyện thành cổ thi, mang tặng sư phụ một phần lễ hậu."