Thế giới 1 - Chương 41

Tối đó Sở Ngôn cùng Tiêu Khải Minh trở về phủ, Tiêu Thấm chỉ nhìn thân thể đầy bụi đất của Hổ Nữu đã vô cùng thương tâm.

Hôm đó Tiêu Thấm giữ Sở Ngôn lại trong viện của mình, rõ ràng là muốn ngăn chuyện như sáng sớm hôm nay tái diễn.

Tiếc là sáng hôm sau trời chưa sáng, một đám ma ma lại xông vào bắt Sở Ngôn đi.

Vì chênh lệch võ lực quá lớn, người trong viện Tiêu Thấm hoàn toàn bất lực.

Lần này Tiêu Khải Minh không đưa Sở Ngôn đến cổng cung chờ nữa mà vừa xuất môn đã sai Thập Nhất đưa thẳng đến doanh trại. Tiêu Thẩm muốn đến trại đón Hổ Nữu về nhưng không vào nổi cổng doanh trại, đành ấm ức quay về.

Cứ thế nửa tháng trôi qua, Sở Ngôn cuối cùng cũng có một ngày nghỉ. Hôm đó, do đã quen dậy sớm nên cô ngồi xổm bên hồ trong vườn, chăm chú nhìn bóng mình dưới mặt nước rất lâu không nhúc nhích.

Tiêu Thấm đến tìm, hỏi: "Đang xem gì thế?"

Sở Ngôn vốc một vũng nước hồ, thốt ra một chữ: "Tuyết."

Tiêu Thấm: "Hổ Nữu muốn xem tuyết à? Vậy phải lên núi mới thấy được."

Bây giờ mới chỉ là cuối thu, dù lạnh nhưng chỉ có trên núi ban đêm mới có tuyết. Lần trước đến chùa Hộ Quốc, tuyết trên cành cây Sở Ngôn dùng ném An Lạc công chúa chính là tuyết đêm.

Do hôm đó bọn cướp núi xuất hiện đột ngột nên An Lạc công chúa không những không thể trị tội Sở Ngôn vô lễ, còn vì việc đẩy Tiêu Thấm ra trước đám đông, sau khi hồi cung bị Thái hậu "giam" bên cạnh, ngày ngày chép kinh niệm Phật, sống rất khổ sở.

Nếu Sở Ngôn không bị ngốc khi biết chuyện này chắc sẽ rất vui.

Tiêu Thấm thở dài, biết rằng với trí nhớ của tiểu nha đầu, sợ đến An Lạc công chúa là ai cũng quên mất rồi.

...

Sở Ngôn có một ngày nghỉ, nhưng Tiêu Khải Minh thì không.

Sau khi người của ông tiếp xúc với Dương Sĩ Tắc thì có để lại phương thức liên lạc. Sáng sớm hôm đó, Dương Sĩ Tắc thông qua kênh đặc biệt gửi cho Tiêu Khải Minh một bức thư.

Trong thư, Dương Sĩ Tắc nói đã quyết định liên thủ với hắn.

Bởi sau khi người của Tiêu Khải Minh rời đi không lâu, người của hoàng đế tìm đến Dương Sĩ Tắc. Có lẽ sống ngày tháng bình lặng quá lâu khiến người ta trở nên ngây thơ hoặc Tiêu Khải Minh từ bỏ quá dễ dàng khiến lão tưởng ai cũng dễ nói chuyện như vậy. Sau khi từ chối người của hoàng đế với lý do chỉ muốn quy ẩn, ông đã bị truy sát. Mọi người trong võ quán đều chết, chỉ mình ông trốn thoát, lẩn vào thôn Ngưu Gia.

Nhưng đêm đó, cả thôn Ngưu Gia hơn trăm người bị gϊếŧ sạch. Ông dốc toàn lực cũng chỉ cứu được một thiếu niên trong thôn.

Lần này ông không vì thiên hạ, cũng không vì cái gọi là hoàng thất chính thống, chỉ muốn đòi lại công đạo cho những kẻ nhỏ bé không đáng kể trong mắt hoàng đế, những người có thể bị nghiền nát bất cứ lúc nào.

Không lâu sau, Sở Ngôn đang đón chờ sự kiện săn thu mà cô đã từng mong đợi nhưng Tiêu Khải Minh tuyên bố chỉ mang Tiêu Diễn đi, Sở Ngôn và Tiêu Thấm phải ở nhà.

Tiêu Thấm đương nhiên không có ý kiến, còn Sở Ngôn đang đóng vai tiểu ngốc không hiểu gì, ý kiến của cô đương nhiên không nằm trong sự cân nhắc của Tiêu Khải Minh.

Nhưng vào sáng hôm khởi hành, khi trời chưa sáng mà cả phủ hầu bận rộn, Tiêu Khải Minh từ một chiếc rương định mang theo đã bắt được Sở Ngôn.

Tiểu nha đầu bám chặt lấy rương không chịu buông, còn hướng về Tiêu Diễn đứng xem rêи ɾỉ, vẻ mặt "tại sao ngươi không giúp ta" khiến Tiêu Diễn suýt nữa đổi phe.

Đáng tiếc Tiêu Khải Minh sắt đá, ném cả người lẫn rương về lại hậu viện.

Tiểu nha đầu tức giận buông rương đá Tiêu Khải Minh một cái, bị ông trói chân tay ném vào phòng.

Ông còn ra lệnh không được cởi trói cho đến trưa.

Tiêu Thấm nào chịu nổi, ngay khi đoàn săn rời kinh thành lập tức cởi trói cho tiểu nha đầu.

Chỉ là lúc đó Hổ Nữu đã ngủ say, cởi trói xong chỉ ôm chăn đổi tư thế ngủ thoải mái hơn.