Trong khoảnh khắc, có kẻ bất chấp mũi trường đang uy hϊếp, giữa tiếng kinh hô liền đứng thẳng người, lớn tiếng chất vấn: "Dừng tay! Các ngươi rốt cuộc là ai! Mục đích là gì! Dưới chân thiên tử mà dám ngang ngược coi thường vương pháp như vậy!"
"Vương pháp?" Đao Ba khinh miệt cười nhạo, sau đó liền đi theo con đường mà mọi kẻ phản diện đều sẽ đi – nói nhiều.
Hắn kể hết lai lịch và mục đích của đám huynh đệ này, tuy lời lẽ có phần thô tục, nhưng tình cảm chân thật, vậy mà lại có vài phần khiến người ta thương xót.
Chỉ tiếc những người có mặt đều không phải kẻ ngốc, chuyện của người khác dù đáng thương đến đâu thì có quan trọng bằng tính mạng của mình sao?
Minh Kính khuyên nhủ không có kết quả, liền cầu xin bọn sơn phỉ thả những con tin bị chúng bắt giữ, đồng thời bày tỏ nguyện ý ở lại mặc chúng xử trí.
Nhưng bọn sơn phỉ cố ý tập trung những nữ quyến ăn mặc hoa quý ở đây, hiển nhiên không phải để xem bộ dạng cầu xin của Minh Kính. Quả nhiên, Đao Ba nói, lần này chúng không chỉ muốn bắt Minh Kính về lóc thịt xẻ xương từ từ hành hạ, mà còn muốn làm một vụ lớn – chúng muốn dùng những nữ quyến này làm con tin, để đoạt lấy tiền tài chuộc mạng, còn muốn lợi dụng những nữ quyến này để trốn khỏi kinh thành.
Tiêu Thấm sợ Sở Ngôn bị dọa, liền thừa lúc không ai chú ý, ôm nàng nhẹ nhàng an ủi: "Hổ Nữu đừng sợ, phụ thân nhất định sẽ đến cứu chúng ta."
Sở Ngôn nhớ lại cốt truyện chính, tuy rằng người đến cứu viện cuối cùng đúng là Tiêu Khải Minh, nhưng người đến đầu tiên lại không phải hắn, bởi vì trong nguyên tác, Tiêu Khải Minh đã ra thành luyện binh rồi.
Hơn nữa bọn sơn phỉ còn lớn tiếng tuyên bố, không giao tiền chuộc thì cứ nửa nén hương sẽ gϊếŧ một người, cho nên trước khi Tiêu Khải Minh đến, chúng thật sự đã lấy được không ít tiền chuộc từ tay các danh gia vọng tộc ở kinh thành.
Nhưng hiện thực lại không đi theo cốt truyện mà Sở Ngôn biết.
Tiêu Khải Minh không chỉ là người đầu tiên dẫn binh đến sau quan phủ, mà còn nhân lúc người của quan phủ còn e ngại rụt rè, trực tiếp sai người bí mật bao vây điện thờ nơi bọn sơn phỉ tập trung con tin, thậm chí không thèm đàm phán, trực tiếp bắn một mũi tên vào trong điện.
Mũi tên này xuyên qua giấy dán trên cửa sổ chạm khắc rỗng bắn vào, chỉ để trấn áp bọn sơn phỉ bên trong, thu hút sự chú ý của chúng, cho nên bắn rất cao, không làm ai bị thương, mũi tên cắm thẳng vào vách tường.
Bọn sơn phỉ trong miếu như chim sợ ná, nhanh chóng trốn sau vật che chắn, chỉ có Đao Ba là không chút sợ hãi, còn lớn tiếng quát: "Ai!"
Tên sơn phỉ trốn dưới cửa miễn cưỡng coi như là kẻ từng trải, hắn hé mắt nhìn ra ngoài một cái, vừa thấy lá cờ đang phấp phới liền biết ngay: "Là An Quốc Hầu phủ!"
Sở Ngôn không biết Tiêu Khải Minh vì tin tức do người đi dò thám mang về mà lỡ mất việc ra thành luyện binh, cho nên trong đáy mắt khẽ run rẩy, tràn đầy vẻ không dám tin.
Cùng lúc đó Đao Ba hướng về phía đám nữ quyến bị bắt giữ trong miếu hô lớn: "Người của An Quốc Hầu phủ đâu?"