Nhưng có lẽ như Tiêu Diễn từng nói, Tiêu Khải Minh đối với nữ nhi không quá nghiêm khắc nên cuối cùng họ chỉ bị phạt chép binh thư. Dù thời gian cho chép phạt quá ít, nhưng lưỡi đao rơi xuống vẫn an tâm hơn là bị treo trên đầu. Nhận phạt xong họ không sợ nữa.
Tiêu Thấm còn chủ động đề nghị đi chép sách ngay, ngay khi được Tiêu Khải Minh đồng ý liền vội vàng dẫn Sở Ngôn đi.
Tiêu Diễn cũng định rút, bỗng nghe Tiêu Khải Minh nói: "Vừa nãy con nói lần săn thu này sẽ khiến ta nở mặt?"
Tiêu Diễn: "...dVâng."
Tiêu Khải Minh đứng dậy: "Vậy lấy giải nhất cho ta xem."
Nói xong quay đi không ngoảnh lại.
Tiêu Diễn đứng tại chỗ, hồi lâu mới tỉnh táo, cười khổ hiểu ra đây mới là hình phạt phụ thân dành cho mình - săn thu có rất nhiều vương công đại thần tử đệ tham gia, muốn đoạt giải nhất tất phải khổ luyện. Vì vậy từ giờ đến lúc săn thu, hắn không có ngày nhàn rỗi.
Sau đó Tiêu Khải Minh đến giáo trường. Vì ông mới về mà tối còn phải vào cung dự yến khánh công do Hoàng đế ban, nên ông lúc này chưa cần vội đến bộ Binh.
Chỉ là vừa đến nơi, ông liền phát hiện thị vệ trong phủ không phải đang tụ tập mà giống như đang thi sức.
Đến gần xem thì thấy đúng là họ đang thi, nhưng không phải vật tay, mà là... nhổ tên?
Thấy Tiêu Khải Minh đến, đám thị vệ vội hành lễ. Ông vẫy tay, hỏi chuyện gì khiến mọi người phải vây quanh bia.
"Bẩm hầu gia, đây là bia tên mà tiểu Lục hỏi thế tử lúc nãy. Nhị tiểu thư dùng mũi tên có móc bắn nên không nhổ ra được. Chúng thần đang cá cược xem ai sẽ là người nhổ được." Thị vệ của An Quốc hầu phủ nhiều người là binh sĩ bị thương về hưu trong quân của Tiêu Khải Minh. Dù bề ngoài đầy sát khí, nhưng xuất thân từ quân ngũ nên riêng với chủ soái lại rất thân thuộc.
Tiêu Khải Minh nhìn bia tên, là loại bia lớn dùng bắn xa, không chỉ to hơn bia thường mà còn dày hơn. Tên bắn đều tập trung trong vòng tròn đỏ giữa bia, xếp thành hình tròn ngay ngắn.
Trong vòng tròn đã có vài mũi tên bị nhổ ra, đúng như thị vệ nói, là mũi tên có móc.
Tiêu Khải Minh nhìn vài cái, thấy Hổ Nữu quả như Tiêu Diễn nói, sức rất lớn, bằng không không thể kéo nổi cây cung nặng.
Ông không định tham gia trò thi sức này, nhưng thị vệ xung quanh lại cổ vũ nên Tiêu Khải Minh cũng thử một chút.
Sức của ông cũng tốt, có thể nhổ một mũi tên ra, xong liền đặt xuống không tham gia nữa.
Nhưng khi nhìn lại bia tên, ông phát hiện mũi tên vừa nhổ làm lệch mũi bên cạnh, vì lệch rất rõ, nên ông thuận tay nhổ luôn.
Một nhổ này khiến ông phát hiện ra vấn đề.
Mũi tên này, rất dễ nhổ.
Thị vệ bên cạnh thấy ông nhổ được mũi thứ hai mà reo hò, nhưng ông lại nhíu mày, nhìn bia rồi nhìn mũi tên trong tay.
Có lẽ vì biểu cảm nghiêm túc này nên thị vệ bên cạnh cũng im bặt, không hiểu chuyện gì.
Tiêu Khải Minh kiểm tra kỹ hai mũi tên trong tay, rồi lấy thêm mũi tên do người khác nhổ, cuối cùng cũng phát hiện manh mối ở mũi tên.
"Hầu gia?" Thị vệ bên cạnh hỏi, sau đó thấy Tiêu Khải Minh giơ tay nhổ tiếp một mũi, khác với lúc nãy mọi người tốn sức, ông lại dễ dàng nhổ được.
Thị vệ cười: "Quả nhiên là hầu gia, sức lực hơn người."
"Ta không tốn sức." Tiêu Khải Minh nói.
Thị vệ không hiểu gì lại thấy ông chỉ tay: "Ngươi nhổ mũi này."
Thị vệ nghe lời, vốn nghĩ không thể mất mặt trước hầu gia, đặc biệt dồn sức, nào ngờ nhổ phắt mũi tên ra. Tuy không dễ dàng, nhưng tuyệt đối không khó như trước.
"Đây..." Thị vệ nhận ra khác biệt, phát hiện mũi tên mình nhổ sát mũi tên mà Tiêu Khải Minh vừa nhổ, liền nhổ tiếp mũi bên cạnh, vẫn không tốn nhiều sức.