Thế giới 1 - Chương 20

Vậy nên điều quan trọng nhất bây giờ là tạo cho Tiêu Khải Minh một lý do để tự tay đuổi mình đi.

Gây rối đi, Sở Ngôn nghĩ, trước khi Tiêu Khải Minh trở về phải gây càng nhiều rắc rối càng tốt. Như vậy khi hắn về, nghe hết những "chiến tích" của mình, chỉ số thiện cảm chắc chắn sẽ lao dốc.

Đến đoạn Hổ Nữu bị đuổi trong nguyên tác, cô sẽ làm một chuyện động trời. Như vậy, dù Tiêu Thấm muốn bảo vệ, Tiêu Khải Minh cũng sẽ kiên quyết đuổi đi để chỉnh đốn gia phong.

Là một người xuyên việt dày dạn kinh nghiệm, Sở Ngôn nhanh chóng điều chỉnh kế hoạch, không tốn sức khiến Tiêu Thấm ghét mình nữa, mà chuyển hướng chuẩn bị cho ngày Tiêu Khải Minh trở về kinh thành.

Và cơ hội đã đến rất nhanh.

Một buổi sáng, Sở Ngôn ngồi trước bàn trang điểm, ngoan ngoãn để tỳ nữ chải tóc cho mình.

Xuân Trản từ đâu đi tới, tay bưng một bộ quần áo mới.

Xuân Trản đặt quần áo lên giường, rồi quay lại bàn trang điểm, mở ngăn kéo nhỏ lấy ra những thỏi phấn Sở Ngôn chưa từng dùng, vừa bảo tỳ nữ đang chải tóc: "Đi lấy bộ trang sức mã não đỏ cho Nhị tiểu thư đeo."

Tỳ nữ vâng lời đi ngay. Xuân Trản mở nắp hộp phấn, so trước khuôn mặt nhỏ nhắn của Sở Ngôn một lúc, phát hiện da của Nhị tiểu thư trắng nõn, hai má ửng hồng tự nhiên, chẳng cần phấn son, cuối cùng Xuân Trản chỉ thoa một lớp son hồng nhạt.

Nhưng trớ trêu thay, thỏi son này lại có mùi thơm, y hệt mùi bánh hoa đại thiếu gia mang về hôm qua. Chỉ một cái chớp mắt không để ý, Xuân Trản đã phát hiện Nhị tiểu thư liếʍ sạch son, đành phải thoa lại.

Ai ngờ thoa xong lớp thứ hai, nàng vẫn không kiềm chế được cái lưỡi. Bất đắc dĩ, Xuân Trản phải sang viện Đại tiểu thư ở bên cạnh, sau khi giải thích tình hình liền mang về một thỏi son không mùi từ Đại tiểu thư đang cười không ngớt.

Chỉ có điều thỏi son này màu khá đậm. Dù Xuân Trản chỉ chấm một chút thì khi thoa lên môi vẫn đỏ rực.

Xuân Trản sợ Nhị tiểu thư không hợp màu, định tẩy đi, nhưng lại thấy màu son vô cùng hợp với khuôn mặt Hổ Nữu. Thế là Xuân Trản buông khăn, đi lấy bộ quần áo mới cho Sở Ngôn thay.

Sau khi thay đồ, Tiêu Thấm tới đón Sở Ngôn, dắt nàng lên xe ngựa.

Đây là lần đầu tiên Sở Ngôn rời Hầu phủ kể từ khi đến kinh thành.

Cô lén kéo rèm xe ngắm phố phường bên ngoài. Tiêu Thấm không ngăn cản, thấy muội muội thích cảnh phố xá nhộn nhịp, còn hứa sau này sẽ dẫn đi chơi thêm.

Nói cách khác, hôm nay không phải là đi dạo phố.

Vậy là đi đâu?

Sở Ngôn sớm có câu trả lời.

Xe ngựa dừng trước cổng cung, Tiêu Thấm dẫn Sở Ngôn vào trong.

Tiêu Thấm đặc biệt dẫn Hổ Nữu vào gặp Thái hậu.

Dù sao Hổ Nữu cũng là Nhị tiểu thư Hầu phủ. Vì hôn nhân tương lai, không thể cứ bị nhốt trong phủ mãi, phải theo Tiêu Thấm ra ngoài giao thiệp.

Để tránh người đời hiểu lầm mình không thích Hổ Nữu, nhân cơ hội làm khó muội muội để lấy lòng mình, Tiêu Thấm quyết định dẫn Hổ Nữu vào cung một lần, cho thiên hạ biết Hầu phủ rất hài lòng với Nhị tiểu thư này, còn nàng – tỷ tỷ cùng cha khác mẹ - cũng rất yêu quý muội muội.

Một lần là đủ.

Thái giám trong cung của Thái hậu đã đợi sẵn ở cổng. Sau khi vái chào Tiêu Thấm, hắn dẫn nàng vào tẩm cung.

Nhưng kỳ lạ thay, sáng nay Thái hậu đi nghe Quốc sư giảng kinh, theo thói quen giờ này đã phải về rồi, nhưng không hiểu sao vẫn chưa thấy bóng dáng.

Nghe tin Thái hậu chưa về, Tiêu Thấm dù hơi ngạc nhiên nhưng không tò mò đi tìm hiểu, sợ biết nhầm chuyện thâm cung bí sử, mang họa vào thân.

Sự thật chứng minh nàng đúng.

Không lâu sau, Thái hậu trở về với vẻ mặt cực kỳ khó coi. Bà kìm nén sự bực dọc, nghe cháu gái giới thiệu Hổ Nữu, ban thưởng một chuỗi vòng tay làm lễ vật, rồi sai người dẫn Hổ Nữu ra ngoài chơi.