Chương 9

“Gì cũng được à?” Thời Yên bất ngờ ngắt lời hỏi.

Người đàn ông khựng lại một chút, sau đó lại nở nụ cười: “Đương nhiên rồi.”

“Được.” Thời Yên gật đầu, chỉ vào một con hẻm gần đó: “Chúng ta qua kia nói chuyện.”

Người đàn ông liếc nhìn con hẻm, cười thật lòng.

Đúng là tiểu thư nhà giàu ngây thơ. Ban đầu hắn ta định ra tay cướp tại chỗ, không ngờ đối phương còn chu đáo hơn, tự tìm giúp hắn ta một nơi khó chạy thoát, tạo điều kiện hết mức.

“Được thôi.” Người đàn ông dập tắt điếu thuốc đã cháy hết lên tường, vứt xuống đất, dẫn Thời Yên vào con hẻm.

Những kẻ còn đang quan sát cũng hiểu, con cừu non đáng thương này đã tự chui đầu vào lưới, không thoát nổi số phận bị cướp sạch đến mức trắng tay. Ai nấy đều thầm ghen tị với vận may của người đàn ông kia, rồi đứng dậy rời đi, tiếp tục đi tìm “khách hàng” ở nơi khác.

Thời Yên đi theo hắn ta bước vào con hẻm tối, thấy đối phương dừng bước quay đầu lại, nụ cười thân thiện ban đầu đã bị thay bằng vẻ tham lam lồ lộ.

Con mồi đã vào bẫy, chẳng cần giả vờ nữa. Hắn ta rút ra một ống thuốc mê từ trong túi, lập tức giơ tay đâm về phía cổ Thời Yên!

“Cạch.”

Cảnh tượng cô gái ngã xuống như tưởng tượng không hề xuất hiện. Toàn thân hắn ta run rẩy, cổ tay rũ xuống bất thường, rõ ràng đã bị gãy.

Thời Yên buông tay, rút ống thuốc mê khỏi bàn tay rũ rượi của hắn ta, dùng tay không bẻ gãy đầu kim, rồi tiện tay nhét phần còn lại vào túi mình.

Gương mặt đối phương méo mó vì đau, hắn ta rụt tay lại, dùng tay trái còn lành ấn chặt cổ tay phải bị gãy, sau đó cảnh giác rút ra một con dao găm từ sau lưng, giơ ngang trước ngực.

Là thể lực cấp A+ như hắn ta, hay là… cấp S?

Chỉ trong hai giây giằng co, hắn ta đã đưa ra phán đoán. Đối phương không mang vũ khí trên người, dù trong nút không gian có thì cũng cần thời gian để lấy ra. Còn con dao găm của hắn ta làm bằng hợp kim cao cấp, dù đối phương là cấp S thì tay không cũng khó mà khống chế được.

Chỉ cần ép đối phương né người để mở lối thoát khỏi con hẻm này là được.

Thế trận giữa thợ săn và con mồi đã đảo ngược, người đàn ông hoàn toàn quên mất ý định cướp bóc phát tài, thậm chí còn hối hận vì đã đồng ý theo đối phương vào cái hẻm chật chội này. Hai bên đều là tường nhà, muốn đυ.c tường chạy cũng không được. Nếu đang ở ngoài, hắn ta có thể lợi dụng sự quen thuộc địa hình để thoát thân.