Thời gian trên trí não hiển thị ngày 31 tháng 8, nghĩa là ngày mai cô phải đến Thủ đô bắt đầu cuộc sống đại học.
Đại học Liên bang là trường đại học tốt nhất trong toàn bộ tinh hệ Liên bang, có yêu cầu cực cao, vì vậy sinh viên tốt nghiệp từ đó đều là tinh anh.
Nhưng vấn đề là Thời Yên chỉ muốn ăn không ngồi rồi.
Kiếp trước cô là đệ nhất thể tu danh chấn tu chân giới, ngày ngày đánh nhau bảo vệ nhân tộc, hoặc rèn sắt dời gạch xây thành trì, đến lúc chết vẫn còn cầm búa trong tay.
Xuyên thành con gái cưng của tỷ phú vũ trụ, Thời Yên đã tận hưởng cuộc sống hạnh phúc suốt 18 năm. Bây giờ mà phải đi trường học tiếp tục bon chen ư? Cô thà biểu diễn màn "nằm ngửa" cho cả trường xem còn hơn.
Nhìn giao diện chọn chuyên ngành, Thời Yên nói với quản gia: “Quản gia, mở tìm kiếm với các từ khóa: Đại học Liên bang, chuyên ngành, nhàn nhã, dễ đậu, tỷ lệ qua môn cao, không bị trượt.”
“Đã tìm xong. Tổng cộng 1338 kết quả, từ xuất hiện nhiều nhất là Khoa Lịch sử.” Quản gia trả lời.
Thời Yên liền điền Khoa Lịch sử vào mục chuyên ngành.
Cô gửi bản nguyện vọng về hòm thư chính thức của Đại học Liên bang, rồi quay đầu chui vào chăn.
Quản gia bay đến gần đầu gối cô: “Chủ nhân nhỏ, chúng ta nên xem bài hôm nay trong khóa Tu dưỡng bắt buộc cho tiểu thư thanh lịch nè!”
“Không xem.” Thời Yên úp gối lên đầu: “Không thấy mỗi lần bật video thì tôi đều chơi game à? Mấy cái đó không có tác dụng gì với tôi hết, bỏ đi. Cả đời này bà đây cũng không làm tiểu thư thanh lịch đâu! Bây giờ tôi chỉ muốn ngủ… À đúng rồi, nhắn cho ba tôi, nói tôi phải đi học đại học rồi.”
Quản gia thấy thật sự không khuyên được Thời Yên, đành phải ngồi xổm xuống một bên gửi tin nhắn cho nhà tỷ phú, sau đó lại len lén di chuyển đến bên tai Thời Yên, nhỏ giọng nói: “Thục nữ thì nên…”
Thời Yên: “Cút.”
Quản gia: “Vâng. Hu hu…”
Nó u oán thu mình vào một đống thú nhồi bông, dùng đôi mắt điện tử nhìn gương mặt khi ngủ của Thời Yên.
Từ nhỏ đến lớn, chủ nhân nhỏ chưa bao giờ rèn được những phẩm chất mà một thục nữ nên có, sức lực lớn đến mức có thể đánh chết một con bò điện tử, chuyện chửi người, móc mỉa, trêu chọc thì cái nào cũng làm rất tự nhiên. Lỡ sau này vào trường học, mà bắt nạt bạn học… hoặc bị bạn học bắt nạt thì phải làm sao đây?
Vị quản gia lo xa ấy rơi vào trầm tư.
Còn Thời Yên ngủ một mạch đến tận giờ ăn trưa.