Người đàn ông nhìn cô chằm chằm mấy giây.
Thời Yên đội mũ bảo hộ, người đàn ông cũng không nhìn rõ thần sắc, không biết cô đang châm chọc mình hay là nghiêm túc hỏi, dò xét nói: “Mày hỏi cái này làm gì?”
“Anh không nói cho tôi biết là bị làm sao thì tôi sửa kiểu gì?” Thời Yên nói bừa đầy lý lẽ.
Lần này người đàn ông dứt khoát hơn nhiều: “Bị quân Liên bang đánh. Tên lính cơ giáp đó thật sự tưởng có cơ giáp là có thể xưng vương xưng bá, vậy mà dám một mình đối đầu với thuyền hải tặc. Chắc vẫn là sinh viên đại học, lông còn chưa mọc đủ đã dám xông tới gào vào mặt bọn ta, bị chém đầu ném xuống thuyền rồi.”
“Đây là trong vũ trụ, đến xác cũng không tìm được. Nếu mày không muốn giống như nó thì…” Người đàn ông cười âm trầm một tiếng: “Mau bắt đầu sửa thuyền đi.”
Thời Yên: “Ồ.”
Người đàn ông: …
Xác định rồi, cô đúng là đang châm chọc hắn ta.
Thời Yên xoay người, từ trong bàn điều khiển cháy khét chọn ra một sợi dây nối màu xanh lá, hỏi quản gia: “Có biết sửa không?”
Quản gia vui vẻ nói: “Tôi biết! Nối dây màu xanh vào đầu nối thứ hai, sau đó tắt công tắc…”
Thời Yên thờ ơ kéo đầu dây xanh, rồi cắm vào đầu nối thứ nhất.
Quản gia: ?
“Xong rồi.” Thời Yên quay đầu nói với người đàn ông.
Người đàn ông vừa lấy trí não ra, còn chưa kịp mở màn hình, nghe Thời Yên nói xong rồi, hắn ta không tin ngẩng đầu hỏi: “Vậy là xong rồi?”
Thời Yên hừ lạnh một tiếng, không kiên nhẫn nói: “Anh đang nghi ngờ kỹ thuật của tôi?”
Quản gia: ?
Người đàn ông nửa tin nửa ngờ đứng dậy, Thời Yên tự giác nhường chỗ cho hắn ta, nói: “Không tin thì tự lại xem, thử xem có thao tác được không.”
Người đàn ông nghe vậy liền nhét khẩu súng trong tay về bên hông, đi về phía Thời Yên.
Hai giây sau, chuyện đó trở thành quyết định hối hận nhất trong cuộc đời hắn ta.
Trong khoảnh khắc hắn ta bước lên bàn điều khiển, Thời Yên bên cạnh đột ngột tung một quyền nện thẳng vào hông hắn ta, người đàn ông nghe rất rõ tiếng xương sườn mình vỡ vụn. Hắn ta đau trừng to mắt, thống khổ phun ra một ngụm máu, chậm rãi quỳ sụp xuống đất.
Thời Yên rút khẩu súng trên thắt lưng hắn ta ra, nhét vào túi áo mình, nhanh chóng tháo rời toàn bộ khớp tứ chi của hắn ta, khiến hắn ta hoàn toàn không thể động đậy.
Thời Yên hỏi người đàn ông mặt mày méo mó: “Trước khi chết còn lời gì muốn dặn dò không?”
“Mày…” Người đàn ông nuốt mạnh ngụm máu tanh trong cổ họng: “Mày là S…”