Chương 20

Hắn không đeo mặt nạ đỏ.

"Trong hai người ai biết sửa tàu?" Hắn mở miệng hỏi.

Thời Yên đã xác định hắn chính là kẻ phát loa ban nãy, liền đáp: "Tôi biết."

Hà Tử Mặc nhìn Thời Yên, khẽ nói: "Tôi cũng biết một chút."

Gã đàn ông hứng thú nhìn hai người, trầm ngâm suy nghĩ, dường như đang đánh giá ai chuyên nghiệp hơn. Mười mấy giây sau, hắn chỉ vào Thời Yên: "Cô, theo tôi."

"Thằng kia ở lại đây." Hắn nói với Hà Tử Mặc: "Đợi cô ta chết thì đến lượt mày."

Sắc mặt Hà Tử Mặc vừa mới hồi phục lại tái nhợt như tờ giấy.

Một bên khoang điều khiển chính bị mở một lối thông, nối với con tàu khác của bọn hải tặc bằng một đường dẫn. Gã đàn ông rút súng, chỉ vào Thời Yên nói: "Đi."

Thời Yên bước vào đường dẫn, lên tàu của đám hải tặc, tiến vào khoang điều khiển chính của chúng.

Gã đàn ông ló đầu từ sau lưng cô, chỉ vào bảng điều khiển cháy xém, hỗn độn như cục than đen sì, nói với Thời Yên: "Sửa lại đi."

Thời Yên nhìn bảng điều khiển vẫn đang bốc khói, trầm mặc không nói gì.

Gã đàn ông kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, giơ súng lên hỏi: "Không sửa được?"

Tiếng lên đạn vang lên, ý uy hϊếp cực kỳ rõ ràng.

"Không phải." Thời Yên chậm rãi nói: “Tôi chỉ muốn hỏi, anh nấu ăn ở đây à? Hay là hút thuốc rồi làm cháy luôn bộ điều khiển chính?"

Người đàn ông bị cô chọc tức đến bật cười.

“Mày không sợ tao gϊếŧ mày sao?” Hắn ta cười lạnh một tiếng, đổi tư thế, nòng súng vẫn chĩa vào Thời Yên.

Thời Yên vốn quay lưng về phía hắn ta, lúc này xoay người lại, tư thái tùy ý nói với hắn ta: “Gϊếŧ tôi rồi thì sẽ không còn ai sửa được thuyền cho các anh nữa.”

Cô hủy bỏ che chắn với quản gia, tiếng của nó vẫn ồn ào như thường lệ.

Quản gia: “Anh ta có súng! Anh ta có súng! Tiểu chủ nhân đừng kích động a a a!”

Thời Yên đáp nó: “Tôi biết.”

Nếu không thì cô đã trực tiếp một đao một tên, dọn sạch đám cướp này rồi. Vũ khí nóng là sản phẩm cô không hài lòng nhất trong thời đại khoa học kỹ thuật. Ở kiếp trước, với tư cách là thể tu, cô thích nhất cảm giác chạm tới thịt, hoặc dùng vũ khí lạnh liều sức và kỹ xảo.

Đánh khóc đám tu tiên giả kiêu ngạo ngông cuồng đó thật sự rất sướиɠ… khụ, cô bây giờ đã không còn khốn nạn như trước nữa, ít nhất sẽ không cười nhạo kẻ bại dưới tay mình.

Bảo cô né đạn cũng được, nhưng quá phiền phức, hơn nữa làm vậy thì rất dễ ngộ sát những người khác trên thuyền.

“Anh còn chưa trả lời câu hỏi của tôi.” Thời Yên nói với người đàn ông: “Cái này là bị làm sao?”