Tiểu Mật còn bổ sung thêm: [Vì vậy, Cục Nhân khẩu Liên bang đã cho bạn một cơ hội cuối cùng, sắp xếp để bạn vào học tại Đại học Liên bang.]
Như thể đoán trước Thời Yên sắp phản bác, Tiểu Mật nói tiếp: [Không được bỏ học đâu nha! Không được rớt môn rồi bị đuổi học. Bởi vì nếu không lấy được bằng tốt nghiệp là mất thẻ công dân đó!]
Tay Thời Yên khựng lại.
Không có thẻ công dân thì cực kỳ phiền toái.
Không có nó, cô sẽ bị xem như hải tặc vũ trụ, thậm chí bước ra khỏi cửa cũng không được… Nếu dám ló đầu ra, sẽ bị quân đội Liên bang bắn cho thành cái rổ.
Thời Yên chợt nhớ tới điều gì, tiếp tục hỏi: [Trước đây tôi có mời gia sư riêng, cũng từng học qua chương trình học rồi, không tính là mù chữ chứ? Đúng rồi, tên người dạy là Diêm Tam Cảnh, mấy người tra thử trong hệ thống giáo viên xem.]
Tiểu Mật im lặng vài giây rồi mới trả lời: [Bên chúng tôi không tra được người này!]
Một bức ảnh được gửi tới.
Thời Yên nhìn chằm chằm vào dấu hỏi màu xám, linh cảm càng lúc càng tệ.
Cô tự chuẩn bị tâm lý, sau đó ấn mở ảnh ra.
Trong ảnh, Diêm Tam Cảnh không khác mấy so với trong trí nhớ của cô, chỉ là ở góc trên bên phải, chữ "Cảnh báo" màu đỏ chói đập thẳng vào mắt. Thời Yên hạ tầm nhìn, thấy dòng chú thích:
[Họ tên: Diêm Tam Cảnh.]
[Giới tính: Nam.]
[Thân phận: Không xác định, bị tình nghi là tội phạm truy nã Liên bang, cấp độ nguy hiểm: A+.]
[Nếu phát hiện, hãy lập tức chạy trốn và gọi cho quân đội Liên bang xin giúp đỡ.]
Thời Yên: …
Cô không biết nên nói gì nữa.
Nên cảm ơn anh ta đã dạy mình lâu như vậy, cảm ơn dù cô nhiều lần khiến anh ta tức giận dậm chân vẫn không bị chém chết sao?
Cô ngẩn ngơ đóng hình ảnh lại, nhìn thấy tin nhắn mới từ Tiểu Mật: [Bạn đừng lo! Người đó đã rời khỏi Liên bang từ lâu rồi. Nếu gặp lại thì nhớ báo cho quân đội nhé! Còn vấn đề nào nữa không nè?]
Thời Yên trả lời: [Không, cảm ơn.]
Tắt khung chat, Thời Yên hít sâu một hơi, nhìn về phía quản gia đang ngoan ngoãn im lặng từ lúc cô mở tin nhắn đến giờ.
Cô nhớ hệ thống quản gia này chính là do Diêm Tam Cảnh dạy cô làm.
Chỉ là phần lớn chương trình đều do đối phương viết, cô chỉ thêm thắt một vài trò phá hoại nhỏ.
Nhận ra ánh nhìn chết người của Thời Yên, quản gia vặn vẹo thân kim loại, hoảng hốt nói: “Ôi trời ơi, nhà sáng lập của tôi là tội phạm truy nã Liên bang, thật là đáng sợ quá đi! Còn kinh khủng hơn vớ thối của chú Sam một tháng chưa giặt nữa!”
Thời Yên: …
Thôi vậy, so đo với một tên trí tuệ nhân tạo ngốc nghếch làm gì.