Chương 19

Hà Tử Mặc sợ đến mức tay chân mềm nhũn, gắng gượng đi tiếp. Trong khoang số 2 là những người mua vé hạng hai, đa số đều có chút của cải, nhưng lúc này thân thể và hành lý đều đã bị lục sạch, tuyệt vọng ngồi phịch xuống ghế, hoàn toàn không phản ứng gì với đám hải tặc đi ngang.

Khoang số 1 là hạng nhất, chỉ có một hành khách… giờ đã chết.

Vệ sĩ của người đó cũng ngã la liệt. Hà Tử Mặc chưa từng thấy cảnh tượng nào đẫm máu đến vậy. Bị một đoạn ruột người vướng vào chân, cậu cuối cùng không nhịn được nữa, mặt trắng bệch nôn khan ra.

Hai mắt đẫm lệ nhìn Thời Yên bước ngang qua trước mặt mình, bước chân không hề rối loạn, sự khâm phục trong lòng cậu đã dâng lên đến đỉnh điểm.

Các hải tặc khác thấy Thời Yên bình tĩnh như vậy, trong lòng càng thêm cảnh giác.

Gã mắt hí đang định hỏi Thời Yên điều gì, thì thấy người phụ nữ trước mặt bỗng mềm nhũn chân, ngã phịch xuống đất, dựa tường run lẩy bẩy, lắc đầu điên cuồng: "Tôi không đi… tôi không muốn đi nữa…"

Thời Yên mặt không biểu cảm nghĩ, cái mũ bảo hộ này thật hữu ích, đỡ mất công cô phải cố ép nước mắt.

Gã mắt hí tưởng mình lấy lại được thế thượng phong, cười ha hả: "Đứng dậy cho ông! Nhìn kỹ xem những người này có kết cục ra sao!"

Hắn túm lấy cánh tay Thời Yên, kéo cô dậy, cưỡng ép lôi cô tới khu vực xác chết dày đặc hơn, bắt cô đi xuyên qua đống thi thể.

Thời Yên bất ngờ vùng ra, thoát khỏi tay hắn, rồi lao về phía các hải tặc khác, vừa chạy vừa hét: "Thả tôi ra! Tôi không muốn đi!"

Đám hải tặc biến sắc, vội vươn tay ra bắt cô.

Thời Yên bắt đầu di chuyển lắt léo, xuyên qua giữa bọn hải tặc, trơn tuột như một con lươn. Bọn chúng rõ ràng cảm thấy chạm được vào cô, nhưng lại không tóm được dù chỉ là vạt áo.

Sau khi bóp nát hết tất cả băng đạn dự phòng trên người chúng, Thời Yên giả vờ kiệt sức, thở hồng hộc rồi lại ngã nhào xuống đất.

Lúc này Hà Tử Mặc cũng vừa nôn xong. Bị hai người quậy cho một phen, sắc mặt đám hải tặc đều cực kỳ khó coi, chúng túm lấy tay Thời Yên và Hà Tử Mặc, lôi xềnh xệch hai người tới trước cánh cửa cuối cùng.

Cửa khoang điều khiển chính mở ra, hải tặc đẩy mạnh hai người vào trong rồi đóng sập lại.

Bên trong khoang điều khiển chỉ có một tên hải tặc.

Thời Yên ngẩng đầu, quan sát người trước mặt.

Hắn có thân hình vạm vỡ, da ngăm đen, trên mặt có một vết sẹo dài từ lông mày tới khóe miệng, thịt trắng non mới mọc đầy vết rách, như thể chia khuôn mặt ra làm hai nửa.