Chương 18

May mà cô và Diêm Tam Cảnh đều có cấp thể lực rất cao, dù bị nổ bay, nằm trong đống đổ nát cả buổi, cuối cùng vẫn lảo đảo đứng dậy được. Diêm Tam Cảnh mắng cô một trận té tát, từ đó cấm cô bước vào phòng thí nghiệm nửa bước.

Thời Yên cảm thấy, quản gia bây giờ ngu như vậy, tám phần là lúc đó bị nổ cho ngốc luôn rồi.

"Hai đứa nó tới rồi."

Hà Tử Mặc lại bắt đầu run rẩy căng thẳng, nhỏ giọng nói với Thời Yên.

Thời Yên rút khỏi hồi tưởng, nhìn cánh cửa nối trước mặt đang từ từ mở ra.

Bọn hải tặc đeo mặt nạ đỏ, che nửa khuôn mặt dưới. Trên tay chúng là súng, thắt lưng gắn đạn dự trữ và vũ khí lạnh, họng súng chĩa thẳng vào Hà Tử Mặc và Thời Yên, quát lớn: "Đi mau!"

Hà Tử Mặc tự giác gánh lấy trách nhiệm của một người con trai, chắn trước mặt Thời Yên, bước ra đầu tiên.

Thời Yên theo sát phía sau.

Đám hải tặc đi bên cạnh họ, hoàn toàn không đặt hai người trông có vẻ yếu đuối này vào mắt, cũng chẳng hề cảm thấy họ có chút uy hϊếp nào.

Thời Yên âm thầm đếm số lượng hải tặc dọc đường, ít hơn cô tưởng. Hơn nữa, chúng không hề có đề phòng, hoặc là quá tự tin, nghĩ không ai dám phản kháng, hoặc chính là…

"Tại sao mày lại đội mũ bảo hộ?" Một gã đàn ông mắt hí bỗng lên tiếng, chất vấn Thời Yên: "Tháo xuống cho ông!"

Ánh mắt hắn ta lướt qua người cô, vừa ghê tởm vừa trơn nhớp. Hắn ta liếʍ môi, nghĩ thầm dáng người thế này, chắc mặt cũng không tệ đâu…

"Tại sao anh lại đeo mặt nạ?" Thời Yên hỏi ngược lại: “Tháo xuống cho… tại sao anh không tháo?"

Hà Tử Mặc bị sự gan dạ của cô doạ cho hoảng sợ, quay phắt lại, định ngăn cô đừng nói nữa, nhưng bị tên hải tặc bên cạnh đè lại.

Gã mắt hí giận dữ quát lên: "Mày nói chuyện kiểu gì đấy hả? Tin là ông bắn chết mày luôn không?"

"Mày tháo không?" Gã mắt hí chĩa thẳng súng vào đầu Thời Yên: "Tháo ngay!"

"Cứ bắn đi." Thời Yên thản nhiên nói: “Bắn thoải mái, dù sao người sửa tàu như bọn tôi chỉ cần bị thương một chút là ảnh hưởng độ chính xác khi thao tác, đến lúc không sửa được thì đó là lỗi của anh."

Sắc mặt gã mắt hí trắng xanh thất thường, người bên cạnh thấy tình hình không ổn, khẽ khuyên: "Nhịn một chút đi, đợi nó sửa xong tàu đã…"

Người kia dùng ánh mắt ra hiệu với gã mắt hí, gã ta dừng lại chốc lát, tức tối cất súng, quát Thời Yên đi tiếp.

Đợi đến lúc ả đàn bà này sửa xong tàu, không còn giá trị lợi dụng nữa, hắn ta sẽ khiến ả sống không bằng chết!