Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thiết Lập “Bình Hoa” Không Thể Sụp Đổ

Chương 17

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Bảy… sáu… xem ra có người rồi." Gã đàn ông nhìn qua màn hình giám sát thấy cậu ta bèn bật cười lớn, quay sang người bên cạnh nói: "Ra đón thằng nhãi đó đi."

Đám đông đột nhiên im bặt.

Họ nhìn cậu ta bằng ánh mắt đầy hy vọng, có người cảm kích bật khóc. Gã đàn ông xăm trổ lau mặt, gằn giọng đe dọa: "Tốt nhất mày sửa được con tàu của tụi nó…"

"Tôi cũng biết."

Thời Yên đứng dậy, ngắt lời gã xăm trổ.

Bọn hải tặc trong buồng điều khiển sửng sốt một chút: "Được, đưa cả hai đứa qua đây."

Thời Yên lập tức chặn âm thanh la hét hỗn loạn của quả cầu quản gia, đi đến bên cậu con trai, đỡ lấy thân thể đang mềm nhũn của cậu ta, khẽ nói: "Đừng hoảng."

Kỳ lạ là, nhịp tim vốn muốn nhảy khỏi l*иg ngực của Hà Tử Mặc lại bỗng chốc ổn định. Cậu hít sâu một hơi, cố gắng ngăn tiếng run rẩy của chính mình, khẽ nói với Thời Yên: "Tôi… tôi tên là Hà Tử Mặc."

Thời Yên: "Ừ."

Không nghe được tên của đối phương, Hà Tử Mặc hơi thất vọng. Cậu chỉ là một thiếu niên vừa tốt nghiệp cấp ba, hiểu biết về tàu vũ trụ chỉ dừng ở lý thuyết, ngay cả xe bay quang niên còn chưa từng sửa, huống hồ là tàu vũ trụ phức tạp gấp hàng nghìn lần…

Hà Tử Mặc thở dài trong lòng, cảm thấy hôm nay có khi mình phải chết ở đây. Nhưng trước khi chết, cậu đã dũng cảm bước ra, chào hỏi một lần… giờ thì cậu không còn là người sợ giao tiếp nữa rồi!

Hà Tử Mặc tự an ủi trong tuyệt vọng, ít nhất thì trước khi chết đã thực hiện được tâm nguyện, còn tranh thủ thời gian cho mọi người trên tàu, mình chết như vậy cũng đáng.

Cậu lén quan sát cô gái bên cạnh. Cô đội mũ bảo hộ, không nhìn rõ mặt, nhưng từ tư thế thong thả và đôi tay không hề run rẩy đó, có thể thấy cô hoàn toàn không sợ thử thách sinh tử sắp tới.

Hà Tử Mặc không khỏi nghĩ, chẳng lẽ thực sự là một cao thủ sửa chữa, từng sửa qua vô số tàu vũ trụ, nên mới tự tin như vậy?

Còn vị "cao thủ sửa chữa" ngoài mặt thì bình tĩnh, đầy tự tin kia - Thời Yên…

Cô đang ngẩn người.

Tâm trí quay về quá khứ rất xa, lần đầu tiên cô tiếp xúc với máy móc. Khi đó, bên cạnh là Diêm Tam Cảnh đeo mặt nạ hàn, tay cầm mỏ hàn vi mô, ánh lửa lấp lánh, đang chế tạo chip hạch tâm cho quản gia.

Còn cô thì cầm bảng mạch chết tiệt kia, tò mò cắm cực dương và cực âm của pin hạt vào đầu cắm…

Thế là cả phòng thí nghiệm nổ tung.
« Chương TrướcChương Tiếp »