Chương 16

Gã ngừng một chút, bồi thêm một phát súng vào người cơ trưởng đang lê lết dưới đất với đoạn ruột bị kéo lê, bắn nát đầu đối phương, rồi tiếp tục nói: “Nếu không có ai, cách mỗi phút bọn tao sẽ gϊếŧ một người.”

“Bọn tao chỉ cần người biết sửa tàu.” Hắn cười ghê rợn: “Sửa xong bọn tao sẽ đi, các ngươi còn sống. Nhưng nếu sửa không xong…”

“Đoàng…”

Gã nã một phát súng xuống sàn, toàn bộ khoang tàu run rẩy theo.

“Khẩn trương lên, bọn tao không kiên nhẫn đâu.” Gã chốt hạ.

Gã vừa dứt lời, trong khoang lại rơi vào im lặng. Có người run rẩy hỏi nhỏ: “Có ai biết sửa tàu không?”

Không ai đáp lại.

Thời Yên nghĩ, cho dù có người biết sửa, chắc cũng không dám bước ra. Ngồi im ở đây có khi còn sống thêm được vài phút, chứ vào buồng lái…

Sự im lặng chính là thứ dễ khiến người ta sụp đổ nhất.

Người đầu tiên gục ngã lại là gã đàn ông xăm hoa. Vali hành lý trong tay hắn đã nát vụn, nhưng cửa khoang bị đập vẫn nguyên vẹn như ban đầu.

Biết mình không thoát ra được, hắn gào lên: “Bọn mày còn không chịu ra à! Ai biết sửa tàu thì bước ra đi! Muốn kéo cả đám chết theo chắc?”

Vừa mắng chửi, hắn vừa bắt đầu lục soát tìm người có khả năng sửa chữa.

Gã xăm tay nhắm vào một người đeo kính mặc vest, túm cổ áo anh ta lên, gào vào mặt: “Mày đi sửa đi! Mau đi đi!”

Người đeo kính run lẩy bẩy lắc đầu, lập tức bị gã xăm cho một đấm vào mặt, cặp kính vỡ tan, anh ta đau đớn ôm mắt hét thảm thiết.

Im lặng biến mất, mọi người rơi vào hoảng loạn cực độ, tránh xa gã xăm đang phát điên.

Trong hỗn loạn và tiếng gào thét, Thời Yên ngồi lại chỗ cũ, lặng lẽ nghĩ: Nếu cô không kịp báo danh kỳ tân sinh lần này, liệu trường có bắt cô thôi học không đây?

"Cho các ngươi ba mươi giây để quyết định."

Giọng nói của gã đàn ông truyền ra từ loa: "Hai mươi chín… hai mươi tám…"

Đếm ngược đến cái chết bắt đầu, tiếng la hét trong khoang tàu càng dữ dội hơn, tuyệt vọng lan dần trên gương mặt từng người. Thấy thời gian mỗi lúc một ít, Thời Yên đang định dùng bạo lực phá cửa khoang, trực tiếp xông vào buồng điều khiển thì nghe bên tai có người khẽ nói: "Tôi… tôi biết."

Thời Yên quay đầu lại.

Cậu trai bên cạnh mặt đỏ bừng, giọng nói như muỗi kêu: "Tôi biết."

Cậu ta run rẩy đứng lên, đi về phía chỗ nối giữa khoang số 3 và khoang số 2, giữa đường còn bị đám đông hỗn loạn đẩy ngã, bò mấy lần mới gượng dậy được.