Cậu ta lặng lẽ cúi đầu, ủ rũ vò mặt mình.
Phi thuyền bắt đầu khởi hành đúng giờ.
Bọn họ đã bay trong không gian được sáu tiếng, âm thanh trên tàu dần biến mất, mọi người lần lượt chìm vào giấc ngủ.
Một lúc sau, Thời Yên bị cơn khát đánh thức. Bữa trưa ăn hơi nhiều thịt thật là sai lầm, giờ cổ họng cô như bị thiêu đốt, khô khốc khó chịu.
Thời Yên âm thầm đứng dậy, bước tới khu vực nối giữa khoang số 3 và khoang số 2, tìm được máy nước tự động, lôi ra một cái ly giấy bên dưới, rót một cốc nước lạnh. Cô hé mũ bảo hộ ra một khe, tu ừng ực một cốc đầy.
Cô đang định rót thêm một cốc, thì phi thuyền bỗng chao đảo dữ dội.
Thời Yên lập tức đè tay lên vách tường, ổn định cơ thể.
Những người vẫn còn trong mộng bị giật tỉnh, vài người không cài dây an toàn trực tiếp bị văng lên, đập vào trần tàu rồi lại rơi bịch xuống sàn.
Tiếng khóc la, tiếng chửi rủa lại vang lên, giọng nói dịu dàng của tiếp viên truyền qua loa phát thanh, cố gắng trấn an mọi người: “Xin mọi người đừng hoảng loạn, xin quay lại chỗ ngồi, thắt dây an toàn. Phi thuyền của chúng ta vừa gặp phải dòng chảy hạt, tình trạng rung lắc là bình thường, sẽ nhanh chóng hạ…”
“Bịch!”
Tiếng vật nặng đổ ngã vang lên từ loa phát thanh, sau đó là âm thanh rè rè chói tai của micro rơi xuống đất.
Mọi người vội bịt tai lại, một gã đàn ông xăm kín cánh tay đứng lên ghế hét về phía cửa khoang đang đóng chặt: “Bọn khốn lái tàu kia! Xảy ra chuyện gì?”
Hắn nhanh chóng biết được chuyện gì đã xảy ra.
Micro bị hất bay hoàn toàn, tiếng hét chói tai và tiếng súng dày đặc vang lên, lẫn trong đó là tiếng cười thô bạo xen lẫn âm thanh dao kiếm đâm vào da thịt.
Toàn bộ khoang tàu chìm vào im lặng nghẹt thở.
Vài giây sau, một tiếng hét chói tai không thể kìm nén bật ra từ cổ họng ai đó, đám đông lập tức chìm vào hỗn loạn hoàn toàn.
Có người ngồi thụp xuống ôm đầu khóc nức nở, có người chui xuống gầm ghế run rẩy, gã đàn ông xăm tay lúc đầu lại nhấc vali hành lý lên, đập mạnh vào cửa khoang, muốn thoát ra ngoài từ chỗ đó.
“Im lặng!”
Mọi người lập tức khựng lại.
“Lũ sâu bọ…” Giọng nói từ micro dừng lại một chút, rồi tiếp tục bằng giọng cười hiểm độc: “… trên tàu! Bọn tao là hải tặc vũ trụ, con tàu này giờ thuộc về bọn tao!”
“Bây giờ…” Giọng đàn ông chậm rãi nói: “Kẻ nào ở trên tàu biết sửa phi thuyền, bước ra đây, vào buồng lái.”