Gã chỉ vào nhân viên soát vé trước cửa khoang: “Cô cũng đừng lo vụ thông tin trên vé không khớp với thân phận mình, mấy nhân viên đó đều quen luật ngầm của bọn tôi, chỉ cần vé là thật thì dù cô là ai cũng có thể lên tàu.”
“Sao nào.” gã hỏi: “Có cần một tấm không?”
“Cảm ơn anh đã giải đáp giúp tôi.” Thời Yên lắc đầu: “Nhưng tôi có vé rồi, tạm biệt.”
Người phía trước đã chen lên tàu gần hết, cửa khoang bắt đầu khép lại từ từ.
Người đàn ông trố mắt nhìn cô gái trước mặt đột nhiên chạy lên, hóa thành một làn gió xám lướt qua trước mặt gã.
Cửa khoang đã khép đến độ cao một mét cách mặt đất, Thời Yên vẫn không hề lo lắng. Cô nhẹ nhàng lấy đà nhảy lên, lộn người đứng vững trên cửa khoang, rồi đưa vé ra trước mặt nhân viên soát vé đang trố mắt, dịu giọng nói: “Đây là vé của tôi.”
Nhân viên soát vé lơ mơ đặt vé lên máy, âm thanh “kiểm tra thành công” vang lên, Thời Yên nhét vé trở lại túi áo, bước vào bên trong phi thuyền.
Quản gia lẩm bẩm: “Trời ạ, ngay cả kiểm tra an ninh cơ bản bọn họ cũng không có.”
Khoang thường trên tàu chật chội, rất nhiều người chen chúc trong đó. Vừa bước chân vào, tiếng khóc của trẻ con, tiếng chửi bới và khoác lác của người lớn, cùng mùi thức ăn và thứ mùi khó gọi tên khác lập tức ập vào Thời Yên.
Cô trầm mặc hai giây, càng thêm quyết tâm không tháo mũ bảo hộ.
Trên tàu có không ít người kỳ quặc, cách ăn mặc của Thời Yên cũng không gây chú ý. Dù có người nhìn thấy, cũng rất nhanh quay đầu đi, chẳng mấy quan tâm.
Thời Yên dựa theo thông tin trên vé, tìm được chỗ ngồi của mình. Cô ngồi ở ghế sát lối đi trong khoang số 3, cậu thiếu niên ngồi bên cạnh thoáng liếc nhìn cô, rồi lập tức cúi đầu, bất an mân mê trí não trong tay.
Thời Yên liếc nhìn cậu ta một cái, phát hiện đôi tai đối phương đỏ bừng, cả người đều trong trạng thái căng thẳng cực độ.
Thời Yên: … Hội chứng ám ảnh xã hội à?
Nhưng người ta là kiểu gì, cũng chẳng liên quan gì đến cô. Thời Yên nhắm mắt lại, nói với quản gia: “Tới nơi thì gọi tôi.”
Quản gia lập tức đồng ý, tự đặt một dịch vụ báo thức cho bản thân, sau đó mở trình phát nhạc, chọn cho Thời Yên một bản nhạc cổ điển nhẹ nhàng, cách âm hết toàn bộ tiếng ồn bên ngoài.
Cậu thiếu niên bên cạnh mấy lần do dự, cuối cùng cũng lấy hết can đảm ngẩng đầu lên, định chào hỏi Thời Yên.
“…” Lời đến miệng lại nghẹn lại.