Thời Yên bị đánh thức bởi quản gia trí tuệ nhân tạo thiểu năng của mình.
Sáu giờ rưỡi sáng, nó ở trong phòng ngủ phát nhạc quân hành, tiếng trống dội vang khắp phòng khiến đầu cô đau như búa bổ.
Thời Yên thò tay ra khỏi chăn, túm lấy con gấu bông bên cạnh, ném mạnh về phía quả cầu bay lượn trong không trung.
Quả cầu bị đập văng, rơi xuống tấm thảm lông mềm, tiếng nhạc lập tức dừng lại.
Nó cố gắng bò dậy, bay tới bên tai Thời Yên, vui vẻ nói: “Chủ nhân nhỏ, người tỉnh rồi à!”
Thời Yên mở đôi mắt lờ đờ như cá chết nhìn nó: “Có cái rắm gì thì nói nhanh đi.”
Quả cầu nhắc nhở: “Chủ nhân nhỏ, thục nữ không nên nói như vậy nhé!”
“Được thôi.” Thời Yên nở nụ cười ngọt ngào kiểu kinh doanh: “Vậy cho hỏi cậu có chuyện gì muốn báo cho tôi nào?”
“Người được Đại học Liên bang tuyển rồi đó!” Quả cầu phấn khích xoay vòng, bắn hiệu ứng hoa rơi lả tả trong không trung. Nhưng chưa được bao lâu, hiệu ứng lẫn nụ cười trên mặt Thời Yên đều biến mất.
Thời Yên: “Cái gì cơ?”
Thời Yên: “Sao tôi lại được tuyển?”
Thời Yên: “Tôi không thi đại học mà!”
Cô đã ở trong nhà trốn học suốt chín năm trời, chỉ chờ đến lúc kế thừa gia sản của người cha giàu nhất Liên bang, sau đó ăn chơi lười biếng. Vậy mà giờ, quản gia lại báo tin cô trúng tuyển đại học?
Thời Yên bật dậy khỏi giường, quả cầu quản gia ân cần nói: “Thông báo trúng tuyển đã gửi đến trí não rồi đó!”
Thời Yên run tay mở trí não cạnh giường, tay run run nhấn vào tin chưa đọc.
[Gửi học sinh Thời Yên thân mến: Chúng tôi vô cùng vinh hạnh thông báo rằng bạn đã trúng tuyển vào Đại học Liên bang. Bạn sẽ cùng chúng tôi trải qua bốn năm tuyệt vời tại đây (nếu không bị đuổi học hoặc lưu ban). Chúng tôi sẽ chào đón bạn vào ngày 1 tháng 9 năm 229 theo lịch Liên bang!]
[Vui lòng chọn chuyên ngành của bạn: khoa …]
[P/S: Sau khi chọn xong, nhớ gửi về hòm thư chính thức của trường. Nếu có vấn đề, vui lòng liên hệ bộ phận chăm sóc khách hàng.]
Thời Yên hít sâu một hơi, bấm vào mục liên hệ chăm sóc khách hàng.
Nhân viên Tiểu Mật: [Xin chào, bạn cần hỗ trợ gì nè?]
Thời Yên hỏi: [Tại sao tôi lại được tuyển?]
Tiểu Mật: [Bạn đợi chút nha! Để tôi tra thử.]
Tiểu Mật: [À đây rồi! Vì trước năm 18 tuổi bạn không có bất kỳ hồ sơ nhập học nào, nên trong thẻ căn cước Liên bang của bạn hiển thị là "mù chữ" đó!]
Tiểu Mật: [Theo quy định của Liên bang, mù chữ sẽ không đủ điều kiện giữ thẻ công dân đâu ạ!]