Phía tây là một gian phòng bỏ trống, không có giường đất cũng không đặt đồ đạc gì, đoán chừng là chưa kịp sửa soạn.
Tuy thường xuyên quét dọn, nhưng vẫn có không ít bụi bám lại.
“Phía sau có chum nước với giẻ lau, ngươi tự thu dọn một chút rồi nghỉ ngơi trước đi. Sáng mai ra phía trước ăn sáng. Nhà ta ngoài ta ra còn có lão bà tử và Tiếu ca nhi nhà ta.” Lão Tiêu nói tiếp: “Cái đèn dầu này để lại cho ngươi dùng.”
“Vâng, cảm ơn Tiêu đại thúc.”
“Cảm ơn gì chứ, người nhà nông không câu nệ mấy chuyện đó. Tự đi kiếm ít củi về đốt sưởi giường đi, ngươi có chăn đệm không?”
“Có.” Thiết Thanh cố ý mang theo một bọc hành lý rất to, chính là để tiện cho sau này lấy đồ ra dùng mà không khiến người khác nghi ngờ.
Cái bọc của hắn trông quả thật rất lớn, hoàn toàn phù hợp với dáng vẻ một kẻ lưu dân mang theo toàn bộ gia sản bên mình.
“Được rồi, vậy ngươi tự thu xếp đi, ta về đây.” Lão Tiêu đầu cũng chẳng muốn ở lại giúp, thật sự là vừa mệt vừa buồn ngủ, vẫn là về ngủ một giấc cho xong.
Sau vụ thu hoạch mùa thu, người nhà nông ai nấy đều rất mệt, cho nên lão Tiêu đầu cũng không nán lại lâu, liền quay về nghỉ ngơi.
Cũng không hỏi Thiết Thanh đã ăn cơm hay chưa.
Thiết Thanh cũng không để ý, dĩ nhiên hắn đã ăn rồi, hơn nữa còn ăn thịt thỏ rừng nướng.
Sau khi lão Tiêu đầu rời đi, Thiết Thanh ra ngoài ôm một ít củi vào, đốt nóng giường đất, trong phòng cuối cùng cũng có thêm chút hơi ấm.
Có hơi ấm rồi thì có thể bắt đầu dọn dẹp. Thật ra trong phòng cũng chỉ có vài món đồ, lau chùi sạch sẽ là được. Chiếc chiếu trải trên giường đất khá là ổn, hắn lau sạch xong liền mở bọc hành lý ra.
Tấm nệm da sói hắn tự làm trong núi được trải lên, gối cũng đặt ngay ngắn. Làm xong mọi việc, rửa sạch tay chân, trèo lên giường chui vào chăn, đắp chiếc chăn bông dày, giường đất nóng hổi, nằm lên thật sự quá dễ chịu!
Không có tiếng gào rú của lũ xác sống, không có bầu không khí đυ.c ngầu, chỉ có đêm tối yên bình và tĩnh lặng. Thiết Thanh lại một lần nữa cảm tạ vua xác sống, nếu không phải cùng vua xác sống đồng quy vu tận, hắn cũng chẳng thể đến được nơi này… Dẫu đến một cách khó hiểu, nhưng Thiết Thanh vốn là người lạc quan, cởi mở và tích cực, lại thêm tính cách được tôi luyện suốt mười năm mạt thế trong sắt và lửa, khiến hắn vô cùng trân quý cái mạng nhỏ của mình.
Nửa đêm hắn còn dậy thêm một lần, bỏ thêm một bó củi vào bếp, để hơi ấm có thể duy trì lâu hơn một chút.